Chương 19
Chương 19
Nhưng sau khi hết ở cữ, lại bị Tạ Trường Thanh cùng mẫu thân
“Sau khi thành thân một tháng, kế muội đã dùng một nửa của hồi môn mua một tòa trạch viện hai tiến trong thành.”
Để giúp La Vĩnh Quân tìm quan hệ cầu chức, nàng ta lại cắn răng đưa gần hết phần của hồi môn còn lại cho hắn. Nhưng La Vĩnh Quân lại dùng số tiền đó để mời người ăn uống, giao tế, thậm chí còn nạp thêm mấy tiểu thiếp, khiến kế muội tức đến phát điên. Vì muốn hưởng thụ, La Vĩnh Quân biết kế muội nóng lòng muốn hắn có quan chức, nên tiếp tục lợi dụng chuyện này để lừa nàng ta đưa tiền. Khi kế muội hết tiền, lại quay sang xin phụ mẫu. Kế mẫu và phụ thân vì rất kỳ vọng vào La Vĩnh Quân, lại muốn giữ quan hệ tốt, nên cũng lấy tiền ra đưa. Tiền gần như tiêu hết, mà chức quan vẫn không thấy đâu. Hơn nữa, trong khoảng thời gian này, La Vĩnh Quân đã quen với lối sống xa hoa, thường xuyên bao trọn tửu lâu để đãi khách, toàn dùng bào ngư, vi cá, cực kỳ phô trương, còn nợ tửu lâu mấy vạn lượng bạc. Không còn tiền, kế muội chỉ còn cách bán luôn tòa trạch viện trong thành, lại vét thêm tiền dành dụm của phụ mẫu, cuối cùng mới trả hết nợ, rồi quay về ngoại ô kinh thành sinh sống. Hơn nữa, sau khi kế muội sinh một đứa con trai, vì chuyện kiếp trước nên nàng ta muốn dưỡng thân vài năm rồi mới sinh tiếp. Nhưng cha mẹ chồng và La Vĩnh Quân đều không đồng ý, ngày nào cũng cãi vã trong nhà, đến mức hàng xóm cũng nghe thấy. Bất đắc dĩ, kế muội chỉ đành tiếp tục sinh con. Vì thế hiện tại, kế muội rơi vào cảnh: Của hồi môn không còn. La Vĩnh Quân không có chức quan. Hậu viện lại có mấy tiểu thiếp tranh đấu. Thân thể còn chưa dưỡng tốt đã phải tiếp tục mang thai. Cha mẹ chồng còn liên tục hỏi nàng ta lấy tiền. Cuộc sống rối như tơ vò, hỗn loạn vô cùng. Hơn nữa, phụ thân ta còn bị người tố cáo tham ô mấy trăm lượng bạc. Thực ra số tiền không nhiều, nhưng chuyện đã bị đưa ra ánh sáng. Không những không còn chức quan, mà cả tước vị Hầu gia cũng bị tước mất, còn bị phạt mấy vạn lượng bạc, phải bán cả phủ đệ, từ nay chỉ còn là thứ dân. Thật ra kiếp trước phụ thân cũng mất tước vị. Nhưng là do bị tố cáo cùng kế đệ mua đề thi khoa cử, bị giam vào ngục, cả nhà bị lưu đày, giữa đường vì rét quá mà lần lượt mất mạng. Mà hai lần bị tố cáo này… Người đứng sau đều là ta. Đó là sự báo thù của ta. Chính bọn họ đã tự đưa dao cho ta. Sau khi phụ thân bán phủ đệ, trong tay vẫn còn chút tiền. Nhưng La Vĩnh Quân nói rằng đã tìm được một mối quan hệ, chỉ cần dùng tiền lo liệu chắc chắn sẽ thành. Vì thế kế muội và những người khác đều cho rằng chính mối quan hệ này sẽ giúp La Vĩnh Quân bước lên con đường quan lộ. Kết quả toàn bộ tiền còn lại bị hắn dùng để ăn chơi phung phí, giả làm kẻ giàu có. Chức quan thì vẫn không thấy đâu. Cuối cùng không còn một đồng nào, lại không còn nhà cửa, phụ thân ta chỉ có thể đến nương nhờ kế muội, cùng gia đình La Vĩnh Quân chen chúc trong căn tiểu viện nhỏ ba gian. Hai nhà suốt ngày cãi vã không ngừng. Phụ thân không đến nương nhờ ta. Bởi vì sau khi chuyện tham ô xảy ra, Tạ Trường Thanh đã xin thánh chỉ, để ta chính thức phân gia với phụ thân – kẻ mang tội kia. Trước kia còn phải vòng vo ứng phó, giờ thì gặp cũng không cần gặp nữa. Sau đó, La Vĩnh Quân không còn tiền để phung phí, tính tình cũng dần trở nên nóng nảy, thường xuyên trút giận lên kế muội.