Sai Lầm Lớn Nhất Của Anh Là Xem Thường Tôi
7 phút đọc

Chương 1

Chương 1

Bằng sáng chế của tôi, giúp công ty của chồng thu về 800 triệu tệ (~2.800 tỷ VNĐ). Trong bữa tiệc ăn mừng, anh ta lại công khai tặng 220 triệu tệ (~770 tỷ VNĐ) cổ phần cho nữ thư ký.
“Thưởng cho cô ấy vì luôn ở bên tôi, không giống một số người… trong đầu chỉ có tiền.”
Nữ thư ký ngoan ngoãn dựa vào lòng anh ta. Còn tôi, người phát minh ra bằng sáng chế đó, lại trở thành trò cười giữa cả hội trường. Ngày hôm sau, anh ta ném hợp đồng gia hạn về phía tôi, giọng điệu cao ngạo như bố thí:
“Ký đi, cuối năm chia cho em 1 triệu tệ (~3,5 tỷ VNĐ).”
Tôi bật cười lạnh, xé toạc bản hợp đồng ngay trước mặt anh ta. Chỉ một câu nói. Sắc mặt anh ta lập tức tái mét như vừa rơi khỏi đỉnh cao xuống vực sâu. Khi tôi vội vã đến bữa tiệc ăn mừng của Hoa Thịnh, đèn chùm pha lê trên trần đang tán xạ thứ ánh sáng xa hoa đến chói mắt. Không khí trộn lẫn mùi nước hoa đắt tiền, bọt sâm panh và những lời thì thầm đầy hưng phấn. Trên người tôi vẫn là chiếc sơ mi trắng của phòng thí nghiệm, quần jeans đơn giản. Sống mũi đeo kính gọng vàng, mái tóc chỉ buộc hờ bằng một cây bút. Một tôi như vậy, đứng giữa nơi danh lợi rực rỡ này, lạc lõng đến mức giống như một giọt nước trong, vô tình rơi vào chảo dầu sôi. Vừa bước vào cửa, tôi đã nhìn thấy Cố Trạch Xuyên, chồng tôi. Anh ta đứng ở trung tâm đám đông, bộ vest cao cấp tôn lên dáng vẻ anh tuấn nổi bật. Anh ta cũng nhìn thấy tôi. Ánh mắt thoáng sáng lên một nhịp, nhưng ngay lập tức bị thay thế bằng cái cau mày khó chịu và sự ghét bỏ không hề che giấu. Anh ta sải bước tới, kéo tôi vào một góc vắng, giọng hạ thấp, nhưng đầy sự quở trách.
“Thẩm Tinh Nhược, em nhìn lại xem em đang mặc cái gì vậy?”
“Cố tình đến đây làm tôi mất mặt đúng không?”
Tôi cúi đầu nhìn bản thân, trên cổ tay áo vẫn còn vết dung dịch nuôi cấy chưa kịp giặt sạch.
“Em vừa làm xong một loạt đối chiếu dữ liệu quan trọng, nhận điện thoại của anh là chạy đến ngay, chưa kịp thay đồ.”
Anh ta bật cười khẩy, tiếng cười đầy khinh miệt.
“Dữ liệu dữ liệu… trong đầu em ngoài mấy thứ đó còn gì nữa không? Hôm nay là dịp gì em không biết à?”
“Đây là tiệc mừng công của Hoa Thịnh! Là để chúc mừng dự án ‘Tân Sinh Số Một’ thành công rực rỡ! Là khoảnh khắc tỏa sáng của tôi, Cố Trạch Xuyên!”
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta qua lớp kính.
“Tân Sinh Số Một”… cái tên thật đẹp.
Nhưng tên gốc của nó, là mã tôi đã gọi hàng nghìn lần trong phòng thí nghiệm — “SR-3”. SR, Tinh Nhược. Đó là kết quả tôi dốc cạn tâm huyết suốt ba năm, là thứ tôi giành giật từ vô số lần nuôi cấy tế bào thất bại, cứu lại từng chút một như cứu lấy kỳ tích. Vậy mà giờ đây, nó trở thành vinh quang của một mình anh ta. Sự im lặng của tôi dường như khiến anh ta càng thêm bực bội. Anh ta kéo nhẹ cà vạt, giọng dịu đi đôi chút, nhưng lại mang theo mệnh lệnh không thể phản kháng.
“Thôi bỏ đi, đã đến rồi thì lát nữa cứ đứng cạnh tôi, ít nói thôi, cười nhiều lên, đừng gây rắc rối cho tôi.”
Nói xong, anh ta quay lưng rời đi, như thể vừa vứt bỏ thứ gì bẩn thỉu, vội vàng trở lại với ánh hào quang thuộc về mình. Tôi đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng đó, cảm giác trong lòng bị rút cạn từng chút một. Cao trào của bữa tiệc nhanh chóng đến. Cố Trạch Xuyên đầy khí thế bước lên sân khấu, nhận lấy micro.
“Cảm ơn các vị khách quý, cảm ơn tất cả những đồng nghiệp đã nỗ lực vì Hoa Thịnh!”
Tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng. Ánh mắt anh ta quét qua toàn bộ hội trường, cuối cùng dừng lại bên cạnh nữ thư ký Khương Miểu. Ánh nhìn đó… là sự dịu dàng mà tôi chưa từng thấy.
“Hôm nay, Hoa Thịnh nhờ dự án ‘Tân Sinh Số Một’ đã gọi vốn thành công 800 triệu tệ (~2.800 tỷ VNĐ), giá trị công ty tăng gấp ba lần!”
Tiếng reo hò lại dâng lên như sóng lớn. Tôi đứng ở rìa đám đông, như một kẻ ngoài cuộc, nhìn cái cây mình trồng bằng chính tay, nhưng quả ngọt lại bị người khác hái mất. Cố Trạch Xuyên khựng lại một nhịp, cầm lên một tập tài liệu, nụ cười càng sâu hơn.
“Ở đây, tôi muốn đặc biệt cảm ơn một người.”
Tim tôi bất chợt lỡ một nhịp. Tôi vô thức ngẩng đầu nhìn anh ta trên sân khấu. Anh ta… sẽ cảm ơn tôi sao? Dù chỉ một câu thôi cũng được.
“Người đó, khi tôi khó khăn nhất lúc khởi nghiệp đã luôn ở bên tôi. Khi tôi xã giao đến tận khuya, cô ấy chuẩn bị sẵn thuốc dạ dày. Khi tôi bị đống dữ liệu thí nghiệm làm đến phát điên, cũng là cô ấy dịu dàng động viên tôi.”
Máu trong người tôi dần lạnh đi. Anh ta đang nói về Khương Miểu. Những đêm thức trắng cùng anh ta đọc dữ liệu, phân tích từng khả năng… là tôi. Thuốc dạ dày… là tôi chạy khắp nơi, hỏi chuyên gia mới tìm được loại phù hợp nhất cho anh ta. Vậy mà bây giờ, tất cả công lao… đều thuộc về một người phụ nữ khác.
“Cho nên, tôi quyết định…”
Cố Trạch Xuyên giơ cao tập tài liệu, giọng vang khắp khán phòng.
“Tặng 5% cổ phần Hoa Thịnh mà tôi đang nắm giữ, trị giá 220 triệu tệ, cho thư ký thân cận của tôi — cô Khương Miểu!”
Cả hội trường trong chớp mắt nổ tung. Tiếng kinh ngạc, tiếng huýt sáo, những lời trêu chọc ám muội hòa vào nhau, đan thành một tấm lưới khổng lồ siết chặt lấy tôi. Tôi thấy Khương Miểu che miệng, hốc mắt lập tức đỏ lên, dáng vẻ vừa bất ngờ vừa xúc động. Cô ta mềm nhũn dựa vào lòng Cố Trạch Xuyên, giọng run run như sắp khóc:
“Cố tổng, món quà này… quá quý giá rồi, em không thể nhận…”
Cố Trạch Xuyên vỗ nhẹ lưng cô ta đầy cưng chiều. Micro vẫn chưa tắt, giọng anh ta rõ ràng vang khắp hội trường, từng chữ như lưỡi dao đâm thẳng vào tim tôi.
“Em xứng đáng. Đây là phần thưởng cho việc em luôn ở bên tôi, không giống một số người…”
Anh ta liếc về phía tôi, ý tứ rõ ràng.
“Chỉ biết mở miệng ra là nói tiền, tục không chịu nổi.”
Ầm một tiếng. Cả hội trường cười ồ lên. Ánh mắt của tất cả mọi người như đèn pha, đồng loạt chiếu thẳng vào tôi. Có thương hại. Có chế giễu. Có cả sự hả hê khi xem kịch. Tôi trở thành trò cười lớn nhất đêm nay. Một người vợ cũ kỹ, chỉ biết tiền bạc, không hiểu phong tình, bị chồng vứt bỏ ngay trước mặt mọi người. Khương Miểu rời khỏi vòng tay anh ta, ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt long lanh nước, nhưng khóe môi lại giấu một nụ cười chiến thắng.
“Chị Thẩm, cảm ơn thành quả nghiên cứu của chị.”
Cô ta dừng lại một nhịp, giọng không lớn, nhưng từng chữ như đâm thẳng vào tim.
“Em và Cố tổng… sẽ thay chị quản lý công ty thật tốt.”
Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy cả thế giới như tắt tiếng. Chỉ còn lại gương mặt ngây thơ vô tội của cô ta, nhưng bên dưới lại đầy khoe khoang và khiêu khích. Tôi nhìn họ, nhìn hai con người đang ôm chặt nhau dưới ánh đèn rực rỡ, cảm nhận chút ấm cuối cùng trong cơ thể cũng bị rút sạch. Tôi không khóc. Cũng không làm loạn. Chỉ lặng lẽ quay người, từng bước một, rời khỏi hội trường khiến tôi nghẹt thở ấy. Không có ai đuổi theo. Cố Trạch Xuyên không. Điện thoại rung lên. Là tin nhắn của anh ta.
“Đừng làm mình làm mẩy nữa, về nhà rồi nói chuyện.”
Ha… về nhà nói chuyện. Tôi tắt máy, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm bị ánh đèn neon nhuộm thành một màu tím kỳ dị. Thật buồn cười. Tôi từng nghĩ mình gả cho tình yêu. Cuối cùng mới hiểu, tôi chỉ là một công cụ trong bản đồ kinh doanh của anh ta. Có thể thay thế bất cứ lúc nào. Thậm chí… còn có thể bị đem ra sỉ nhục.