Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng
4 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng

Cập nhật 27/07/2026 4 phút đọc

“Mẹ!” Hà Điềm đỏ hoe mắt, run rẩy cất tiếng: “Tất cả đều là giả, là ảnh Phương Dĩ Thần ghép đấy, bố mẹ đừng tin!”

“Chị ta chỉ là không muốn thấy con sống tốt thôi…”

Đến nước này rồi, cô ta vẫn còn cố gắng hắt nước bẩn vào người tôi. Tôi khẽ bật cười:

“Hà Điềm, lúc cô cầu xin tôi đưa đi phá thai, cô đâu có cái bộ mặt như bây giờ.”

**6.** Vào một đêm mưa năm năm trước, Hà Điềm khóc lóc nói với tôi rằng cô ta đã mang thai. Phá t.h.a.i ảnh hưởng rất lớn đến cơ thể phụ nữ. Tôi lập tức bảo cô ta gọi điện cho người đàn ông đó. Nếu hai người họ có thể chấp nhận đứa bé này thì hãy kết hôn. Điện thoại ngay lập tức được nhấc máy. Sau khi cúp máy, cô ta khóc nấc lên không ra hơi:

“Dĩ Thần, anh ấy nói lần đó là do uống say…”

“Anh ấy không muốn đứa bé này…”

Tôi ôm chầm lấy cô ta, xót xa đến rơi nước mắt.

“Điềm Điềm, em đừng sợ, chị gọi điện cho anh trai em.”

“Anh ấy nhất định sẽ đánh c.h.ế.t cái tên súc sinh đó…”

“Đừng!” Cô ta vội vã ngắt lời tôi, quay sang cầu xin tôi cùng đến bệnh viện.

Lúc đó làm sao tôi có tâm trí đâu mà suy nghĩ sâu xa? Không chỉ đi cùng từ đầu đến cuối, tôi còn thay đổi thực đơn nấu đồ ăn bổ dưỡng cho cô ta tẩm bổ. Nghĩ đến đây, ngọn lửa giận dữ trong lòng bùng lên tận não, thiêu đốt đến mức đầu óc tôi quay cuồng. Sự hận thù ngập trời khiến tôi nghiến răng c.h.ử.i rủa:

“Hà Điềm, cô có đê tiện không hả? Làm người có thể giữ lại chút liêm sỉ được không?”

“Lúc cô được tôi chăm sóc, ăn những bữa cơm tôi nấu, cô không thấy chột dạ chút nào sao?”

“Đây là giáo d.ụ.c của nhà cô đấy à?!”

Mẹ chồng tôi nghẹn đỏ cả mặt, không nói được lời nào. Bố chồng sắc mặt u ám đến mức vắt ra nước. Ông quay sang nhìn Từ Chi Nhạc, lạnh lùng hỏi: “Chuyện này là thật sao?” Tôi cũng căm hận nhìn chằm chằm vào Từ Chi Nhạc:

“Nói đi chứ, dám làm mà không dám nhận à?”

“Anh với Hà Điềm đúng là trời sinh một cặp, đê tiện đến tận cùng rồi.”

“Bỡn cợt tôi như một con ngốc vui lắm sao?!”

Từ Chi Nhạc nhắm mắt lại, thốt ra một câu cực kỳ nhỏ: “Xin lỗi…” Giây tiếp theo, nắm đ.ấ.m của bố chồng giáng thẳng vào mặt anh ta.

“Súc sinh! Mày đúng là đồ súc sinh!”

“Mày bảo tao giấu mặt vào đâu cho hết nhục hả?!”

Đã sao chép liên kết chương