Tôi Là Trẻ Mồ Côi, Vậy Mẹ Tôi Từ Đâu Ra?
5 phút đọc

Chương 2

Chương 2

Cảnh sát vẫn chưa tới, nhưng Chu Mạn Mạn đã nhanh chóng bảo những học sinh khác rời khỏi phòng họp trước. Tôi không nhúc nhích. Tôi chụp ảnh toàn bộ đơn khởi kiện trên bàn, sau đó lật sang phần danh mục chứng cứ. Chứng cứ đầu tiên là cái gọi là “Thỏa thuận đồng quản lý giữa mẹ và con gái.” Trên đó ghi rõ: Tưởng Hồng Mai tự nguyện giao 1.800.000 tệ tiền dưỡng lão cho con gái Hứa Tri Nam quản lý, dùng cho sinh hoạt chung của gia đình. Hứa Tri Nam không được tự ý sử dụng số tiền này vào mục đích du học. Phía dưới có một chữ ký. Hứa Tri Nam. Nhìn chữ ký ấy, khóe môi tôi lạnh hẳn đi. Chữ “Nam” trong tên tôi, nét cuối cùng luôn hất lên. Còn chữ “Nam” trên tờ giấy này lại tròn vo, mềm oặt, giống hệt kiểu bị cắt từ một bản scan nào đó rồi phóng to lên. Chứng cứ thứ hai là bản sao giấy xác nhận số dư tài khoản ngân hàng của tôi. Số dư đúng tròn 1.800.000 tệ. Thời hạn phong tỏa đến ngày 10 tháng 9. Tờ giấy này, tôi chỉ từng đưa cho một nơi duy nhất. Khải Đồ Du Học. Chứng cứ thứ ba là bản photo căn cước công dân của tôi. Chứng cứ thứ tư là bản sao hồ sơ xóa hộ khẩu cùng giấy tờ xác nhận cha mẹ tôi đã qua đời. Đến đây, ngón tay tôi khựng lại. Những thứ này không phải ai muốn lấy cũng lấy được. Khi xin visa F-1, để giải trình nguồn gốc tài sản, tôi đã nộp toàn bộ hồ sơ trợ cấp hy sinh khi làm nhiệm vụ của cha mẹ, hồ sơ bồi thường bảo hiểm và giấy chứng nhận giám hộ của trại trẻ mồ côi cho Chu Mạn Mạn. Ban đầu tôi chỉ muốn cô ta kiểm tra hồ sơ. Nhưng giờ đây, tất cả những tài liệu ấy lại xuất hiện trong tay một bà lão xa lạ. Tôi ngẩng đầu nhìn Chu Mạn Mạn.
“Giấy xác nhận số dư này, tôi chỉ gửi cho cô.”
Ánh mắt Chu Mạn Mạn chợt dao động.
“Đừng có vu khống.”
“Cô gửi cho ai thì sao tôi biết được?”
Tôi lật tờ giấy xác nhận số dư lại, chỉ vào dãy mã scan màu xám nhạt ở góc dưới bên phải.
“Đây là mã xuất từ hệ thống của các cô.”
“QT-BJ-visa-0719.”
“File trong hộp thư của tôi cũng mang đúng tên này.”
Sắc mặt Chu Mạn Mạn lập tức trở nên khó coi. Tưởng Hồng Mai vội vàng giật lại tập giấy, nhét hết vào túi xách.
“Bớt nói mấy chuyện vô ích đi!”
“Mày chỉ cần trả lời một câu, tiền có trả hay không?”
Tôi bình thản đáp:
“Số tiền này là giấy chứng minh tài chính cho việc du học của tôi.”
“Nguồn gốc hoàn toàn rõ ràng.”
“Bao gồm tiền trợ cấp hy sinh khi làm nhiệm vụ của cha mẹ tôi, trợ cấp từ đơn vị công tác, tiền bảo hiểm thương mại, học bổng dành cho con em liệt sĩ và số tiền tôi tích cóp được sau ba năm đi làm.”
“Không liên quan đến bà dù chỉ một đồng.”
Tưởng Hồng Mai lao thẳng tới trước mặt tôi, giơ tay định túm tóc. Tôi lùi lại một bước. Chu Mạn Mạn lập tức đứng chắn ở giữa. Trông như đang can ngăn, nhưng từng câu nói lại nhắm thẳng vào tôi.
“Tri Nam, bác ấy lớn tuổi rồi, kích động là chuyện bình thường.”
“Em nên thể hiện chút thiện chí đi.”
“Bác ấy đòi 1.800.000 tệ, nếu em chưa lấy ra được ngay thì trả trước 300.000 tệ cũng được.”
Tôi bật cười vì tức.
“Cô còn mặc cả giá giúp bà ta luôn rồi cơ đấy?”
Chu Mạn Mạn cau mày.
“Tôi đang giúp em.”
“Vướng vào kiện tụng rồi xuất cảnh rất phiền phức.”
“Em sắp bay sang Mỹ rồi. Nếu trường học biết em đang có tranh chấp gia đình kiểu này thì cũng không tốt cho em đâu.”
“Đừng vì nóng giận nhất thời mà đánh đổi cả tương lai.”
Tôi đặt điện thoại lên bàn. Màn hình ghi âm vẫn đang sáng.
“Chu Mạn Mạn.”
“Những lời cô vừa nói, tôi ghi âm hết rồi.”
“Cô đang dùng chuyện du học và visa để ép tôi chuyển tiền, đúng không?”
Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi.
“Hứa Tri Nam, em đừng có vu oan!”
“Tôi chỉ đang đưa ra lời khuyên!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Vậy tôi cũng có một lời khuyên cho cô.”
“Lập tức gọi người phụ trách ở đây tới.”
“Đem toàn bộ lịch sử truy xuất hồ sơ của tôi ra.”
“Cả camera giám sát phòng họp nữa.”
“Ai đã xem căn cước công dân của tôi, ai đã in giấy xác nhận số dư, ai đã động vào hồ sơ hy sinh của cha mẹ tôi...”
“Kiểm tra từng mục một.”
Môi Chu Mạn Mạn khẽ động đậy. Tưởng Hồng Mai lại bắt đầu khóc lóc om sòm.
“Tạo nghiệt mà!”
“Tôi nuôi phải cái thứ gì thế này!”
Một phụ huynh ngồi gần đó cuối cùng không nhịn được lên tiếng:
“Cô gái à, nếu thật sự là hiểu lầm thì cứ đưa chứng cứ ra làm rõ là được mà.”
Tôi gật đầu.
“Tôi sẽ đưa chứng cứ.”
“Nhưng bà ta cũng phải đưa.”
Tôi quay sang nhìn Tưởng Hồng Mai.
“Bà nói bà là mẹ tôi.”
“Vậy bà nói xem, tôi được sinh ra ở bệnh viện nào?”
Ánh mắt Tưởng Hồng Mai lập tức trở nên hoảng loạn.
“Chuyện lâu như vậy rồi, ai mà nhớ nổi!”
Tôi tiếp tục hỏi:
“Cha tôi tên gì?”
“Cha mày...”
Bà ta nghẹn lại. Tôi lạnh lùng tiếp lời:
“Đến tên cha tôi bà còn không biết, vậy mà dám nói chính mình nuôi tôi khôn lớn?”
Mặt Tưởng Hồng Mai đỏ bừng. Chu Mạn Mạn lại lập tức đứng ra hòa giải.
“Người lớn tuổi căng thẳng nên nhất thời không nhớ ra cũng là chuyện bình thường...”
Tôi nhìn cô ta rồi bật cười.
“Bà ta không nhớ.”
“Nhưng hình như cô mới là người sốt ruột nhất.”