Chương 2
Chương 2
Máy bay lao vút lên tầng mây. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố dần thu nhỏ thành những đốm sáng li ti chập chờn trong màn đêm. Hoàn toàn biến mất. Tôi khẽ nhắm mắt lại. Không phải tôi chưa từng giằng co. Ba năm kết hôn với Chu Thời Uyên, đâu phải đến hôm nay tôi mới biết anh ta đưa toàn bộ tiền cho mẹ chồng giữ. Lúc đầu, tôi từng phản đối.
“Chúng ta là một gia đình, tiền bạc nên để chung.”
Tôi từng nói như thế. Nhưng anh ta lại hùng hồn đáp:
“Mẹ anh quản lý tài chính giỏi hơn em. Một người làm thiết kế như em hiểu gì về đầu tư?”
“Ít nhất cũng nên giữ lại một phần sinh hoạt phí.”
Tôi từng nhượng bộ.
“Em chẳng phải có lương sao? Tiêu tiền của em là được rồi. Tiền của anh để dành, sau này mua biệt thự lớn cho em.”
Anh ta vẽ ra viễn cảnh đẹp đẽ như thế. Mỗi lần cãi nhau căng thẳng, anh ta sẽ đập cửa bỏ đi. Hoặc nhìn tôi bằng ánh mắt như đang nhìn một kẻ thần kinh.
“Sao em thực dụng thế? Ngày nào cũng tiền tiền tiền, có tục không?”
“Mẹ anh cực khổ nuôi anh lớn từng này, anh hiếu thuận với bà thì sai chỗ nào?”
“Người một nhà mà phân chia rạch ròi như vậy làm gì?”
Lặp đi lặp lại quá nhiều lần… Tôi cũng mệt rồi. Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình cố gắng kiếm tiền, chỉ cần chăm lo tốt cho gia đình này… Rồi sẽ có một ngày anh ta nhìn thấy sự hy sinh của tôi. Anh ta sẽ đem tiền về. Chúng tôi sẽ sống như những cặp vợ chồng bình thường khác. Nhưng tôi sai rồi. Sự nhẫn nhịn của tôi… Lại trở thành cái cớ để anh ta ngày càng quá đáng. Sự hy sinh của tôi… Lại biến thành lý do để anh ta yên tâm hưởng thụ mọi thứ một cách hiển nhiên. Không phải anh ta không hiểu. Mà là anh ta chưa từng muốn hiểu. Trong lòng anh ta… Tiền của mẹ anh ta mới là tiền. Còn tiền của tôi, cũng là tiền của anh ta. Tôi chẳng qua chỉ là lao công dài hạn của cái nhà này. Vừa phải kiếm tiền nuôi cả gia đình, vừa phải biết ơn vì được “làm dâu”. Máy bay tiến vào tầng bình lưu. Khoang hành khách dần yên tĩnh. Tôi mở tài liệu dự án tại Đức ra xem. Đó là một dự án trung tâm nghệ thuật mới ở Berlin. Đầy thử thách. Cũng là cơ hội mà tôi hằng mơ ước. Vì gia đình, tôi đã do dự. Còn bây giờ, tôi không còn bất kỳ vướng bận nào nữa. Đủ để tôi hoàn thành dự án này. Cũng đủ để một vài chuyện… Xảy ra những thay đổi long trời lở đất. Khi máy bay hạ cánh xuống Berlin, bên ngoài vừa rạng sáng. Không khí mát lạnh, thoang thoảng mùi cỏ non sau mưa. Xe của công ty đã chờ sẵn ngoài sân bay. Sau khi nhận phòng khách sạn và tắm nước nóng, tôi đứng trước khung cửa kính sát đất khổng lồ, nhìn thành phố xa lạ phía dưới. Trong lòng chỉ còn lại cảm giác nhẹ nhõm như được sống lại lần nữa. Tôi sắp xếp toàn bộ lịch trình công việc trong vài ngày tới. Gửi email cho trợ lý xác nhận các mốc quan trọng. Cho đến khi xử lý xong mọi thứ… Tôi mới lấy chiếc điện thoại đã tắt nguồn suốt bốn ngày ra. Khởi động máy. Điện thoại rung dữ dội như một bệnh nhân hấp hối đang phát ra tiếng kêu cuối cùng. Màn hình lập tức bị hàng loạt thông báo phủ kín. 59 cuộc gọi nhỡ. 129 tin nhắn chưa đọc. WeChat, tin nhắn SMS, thông báo ngân hàng… Dày đặc như một tấm lưới tuyệt vọng. Phần lớn đều đến từ Chu Thời Uyên. Ngoài ra còn có vài cuộc từ mẹ chồng và những số điện thoại thu hồi nợ xa lạ. Tôi mở WeChat. Tin nhắn mới nhất được gửi cách đây mười phút.
““Hứa Thấm! Em mau gọi lại cho anh ngay!!””
“Hứa Thấm! Em lập tức gọi lại cho anh!!”
Một chuỗi dấu chấm than kéo dài đến mức chỉ nhìn thôi cũng cảm nhận được sự hoảng loạn và tức điên của anh ta. Tôi kéo lên xem tiếp. Bốn ngày trước.
“Vợ à, em đi đâu rồi? Sao không nghe điện thoại?”
“Hôm nay mẹ anh nấu ăn bị bỏng tay, tối em nhớ mua thuốc bỏng về nhé.”
Ba ngày trước.
“Hứa Thấm, em đang giở trò gì vậy? Chơi mất tích à?”
“Khoản vay mua nhà thanh toán thất bại rồi, ngân hàng gọi cho anh!”
“Trong thẻ em hết tiền rồi sao?”
“Mau chuyển tiền vào đi! Nếu bị ghi nợ xấu thì phiền to đấy!”
Hai ngày trước.
“Anh gọi cho mẹ em rồi, bà nói em đi công tác? Đi đâu? Bao giờ về?”
“Mẹ anh nhập viện rồi! Viêm ruột thừa cấp tính, phải phẫu thuật, cần đóng 20.000 tiền viện phí đặt cọc! Em đâu rồi?”
“Hứa Thấm! Em chết đâu rồi hả?!”
Ngày hôm qua.
“Bên thu hồi nợ tới tận cửa rồi! Còn dùng sơn đỏ viết lên cửa nhà!”
“Hàng xóm ai cũng nhìn thấy!”
“Rốt cuộc em giấu tiền đi đâu rồi?!”
“Trong thẻ em sao có thể không còn tiền?! Chẳng phải tháng trước em vừa nhận lương sao?”