致命的飞行结束
阅读 4 分钟

第1章

第1章

Chồng tôi vừa biết “bạch nguyệt quang” của anh ta ly hôn, liền lập tức bắt chuyến bay xuyên đêm ra nước ngoài. Dì giúp việc lén gửi cho tôi mã chuyến bay của anh. Tôi liếc nhìn một cái rồi bật cười. Thật trùng hợp — tôi cũng đang ngồi cùng chuyến bay đó.

1

Trước khi máy bay cất cánh, tôi đang nghịch điện thoại, định tranh thủ buồn ngủ một chút. Dì giúp việc gửi cho tôi mấy tin nhắn liền, chuyện này hiếm khi xảy ra. Vừa mở ra đã thấy thông tin chuyến bay của Kỷ Ngôn Xuyên. Tôi bất lực nhắn lại: “Dì Linh à, đây là chuyện riêng tư của người khác mà.” Tôi xưa nay chẳng quan tâm Kỷ Ngôn Xuyên đi đâu làm gì, khoản sinh hoạt phí chuyển khoản đúng hẹn hàng tháng mới là thứ thu hút sự chú ý của tôi.

“Trời ơi, tiểu thư!!! Dì nói rồi mà, ông nhà đi Paris đó!!”

Tôi tháo kính râm, nhìn kỹ lại thông tin chuyến bay. Hóa ra đúng thật là cùng chuyến bay… cũng hơi ngại đấy. Tiện thể liếc qua số ghế của anh ta. Đường đường là tổng giám đốc một công ty niêm yết, mà cũng ngồi hạng phổ thông à? Tôi cũng mới biết chuyện bạch nguyệt quang của anh – Lâm Mạn – đã ly hôn. Tưởng đâu anh ta sẽ lo xong việc ở công ty rồi mới hành động. Vậy mà lại vội vã như thế, chạy đến bên cô ta ngay. Giống như tôi cũng vội vã bay đến Paris vậy. Có lẽ, đây là sự ăn ý cuối cùng giữa vợ chồng chúng tôi. Sau hơn chục tiếng, máy bay hạ cánh. Ai cũng đang loay hoay thu dọn hành lý. Tôi thì nhẹ nhàng, chỉ mang theo một túi xách tay nhỏ. Phần lớn hành lý tôi đã gửi qua Paris từ hai tuần trước, nhờ người sắp xếp sẵn trong căn hộ của tôi. Không muốn đụng mặt Kỷ Ngôn Xuyên, tôi chọn đi lối VIP. Tôi nhìn đồng hồ – hạ cánh sớm hơn dự kiến khá nhiều. Vì thế, tôi đeo lại kính râm, thong thả ngồi trên ghế dài khu đón khách chờ tài xế đến. Chẳng bao lâu sau, một chiếc shuttle bus dừng lại, mọi người xếp hàng lên xe, từng người lần lượt đặt hành lý. Trong đám đông, tôi thấy một bóng dáng quen thuộc. Kỷ Ngôn Xuyên mặc vest chỉn chu, cúc áo sơ mi trên cùng đã bung, trán lấm tấm mồ hôi, hai tay đang vất vả kéo hai chiếc vali siêu to siêu nặng. Trước đó tôi từng nhận được mấy kiện hàng gửi đến nhà, cứ tưởng là bạn gửi đặc sản gì đó. Mở ra thì thấy toàn là thực phẩm bổ dưỡng, nhiều hơn cả là đồ dùng cho trẻ em – đồ ăn, đồ mặc, đồ chơi, cái gì cũng có. Anh ta nói là bạn điền nhầm địa chỉ khi đặt hàng. Giờ thì tôi hiểu rồi — không phải nhầm địa chỉ, mà là anh đang chuẩn bị làm cha nuôi cho ai đó.

2