Chapter 10
Chapter 10
Ta chậm rãi vặn mở phần đầu trâm.
“Trong đầu trâm có giấu một tờ phương d.ư.ợ.c đ /ộc.”
Ta mở tấm lụa ra.
“Thực Tâm Tán.”
“Nghe nói đó là một loại đ /ộc mạn tính không màu không mùi. Người trúng đ /ộc, ba năm sau bắt đầu phát b /ệnh, bảy năm tất ch /ết.”
“Còn mẫu thân ta, vừa vặn là qua đ /ời đúng bảy năm sau khi trúng đ /ộc.”
Cả yến tiệc lại một phen xôn xao. Sắc mặt Ngụy Vân Thư hoàn toàn trắng bệch.
“Vương phi nương nương, lời này của người là có ý gì?”
Giọng bà ta trở nên the thé.
“Người đang chỉ trích Thừa tướng phủ của ta sao?”
“Ta không chỉ trích bất kỳ ai.”
Ta đưa tờ phương d.ư.ợ.c cho cung nữ bên cạnh Thái hậu.
“Ta chỉ đang trần thuật sự thật.”
“Tờ phương này được tìm thấy trong di vật của mẫu thân ta.”
“Còn loại đ /ộc này…”
Ta nhìn thẳng vào mắt Ngụy Vân Thư.
“Nghe nói là bí mật bất truyền của Thừa tướng phủ.”
“Ngụy phu nhân, bà có muốn giải thích cho mọi người một chút không?”
17
Sắc mặt Ngụy Vân Thư biến đổi liên hồi.
“Toàn là lời bịa đặt!”
Bà ta đứng bật dậy, chỉ thẳng vào ta.
“Tờ phương này là ngươi ngụy tạo! Ngươi vì muốn nịnh bợ Thái hậu, không tiếc bịa chuyện vu hãm Thừa tướng phủ của ta!”
“Ngụy tạo ư?”
Ta cười lạnh.
“Ngụy phu nhân làm sao biết đó là ngụy tạo?”
“Bà từng thấy tờ phương d.ư.ợ.c thật hay chưa?”
Ngụy Vân Thư nghẹn lời.
“Ta… ta đương nhiên là chưa từng thấy! Thừa tướng phủ của ta xưa nay không dùng những thứ âm đ /ộc như vậy!”
“Thật sao?”
Ta chậm rãi bước về phía bà ta.
“Ngụy phu nhân, ta hỏi bà thêm một chuyện nữa.”
“Tám năm trước, tỷ tỷ của bà là Ngụy thị đến thăm mẫu thân ta, có mang theo một hộp bổ phẩm.”
“Hộp bổ phẩm đó, là ai đưa cho bà ta?”
Thân người Ngụy Vân Thư khẽ lảo đảo.
“Ta… ta không biết ngươi đang nói gì…”
“Không biết ư?”
Ta lại lấy từ trong tay áo ra một vật khác. Đó là một bức thư.
“Bức thư này do thuộc hạ của phụ thân ta gửi về từ biên quan.”
Ta mở thư ra.
“Trong thư nói rằng, tám năm trước có người mượn danh Khương gia gửi một lô quân lương đến biên quan.”
“Trong lô quân lương đó, có bị trộn thêm thứ khác.”
“Phụ thân ta phát hiện ra, liền niêm phong toàn bộ số quân lương ấy, suốt nhiều năm không hủy bỏ.”
“Bởi vì ông muốn biết, rốt cuộc là kẻ nào muốn h /ại ông.”
Ta nhìn Ngụy Vân Thư.
“Ngụy phu nhân, bà đoán xem, trong lô quân lương đó trộn thứ gì?”
Toàn thân Ngụy Vân Thư run rẩy.
“Ngươi… ngươi nói bậy…”
“Thực Tâm Tán.”
Ta nhấn từng chữ một.
“Là cùng một loại đ /ộc đã h /ại c /hết mẫu thân ta.”
“Hơn nữa, nguồn gốc của lô quân lương đó, phụ thân ta cũng đã điều tra rõ.”
“Là từ Thừa tướng phủ.”
Hai chân Ngụy Vân Thư mềm nhũn, bà ta ngã ngồi xuống ghế.
“Không… không phải ta…”
“Không phải bà?”
Ta nhìn xuống bà ta từ trên cao.
“Ngụy phu nhân, hôm nay ta chỉ hỏi bà một câu.”
“Tám năm trước, kẻ đã h /ạ đ /ộc mẫu thân ta, có phải là bà hay không?”
“Ta…”
Ánh mắt Ngụy Vân Thư d.a.o động.
“Chuyện đó… là Ngụy thị… là tỷ tỷ của ta… ta chỉ…”
“Bà chỉ thế nào?”
“Ta chỉ đưa cho bà ta một ít d /ược… ta không biết bà ta định dùng để làm gì…”
“Vậy là bà đã thừa nhận rồi?”
Ta cười lạnh.
“Bà thừa nhận, thứ đ /ộc đó là do bà đưa cho Ngụy thị?”
Lúc này Ngụy Vân Thư mới nhận ra mình đã lỡ lời.
“Ta… ta không có…”
“Muộn rồi.”
Giọng Thái hậu từ trên cao truyền xuống.
“Người đâu.”
Hai thị vệ lập tức bước lên.
“Đưa Thừa tướng phu nhân đi.”
“Thái hậu nương nương!”
Ngụy Vân Thư thét lên.
“Người không thể làm như vậy! Ta là Thừa tướng phu nhân! Người không có chứng cứ!”
“Không có chứng cứ ư?”
Thái hậu đứng dậy, đi đến trước mặt Ngụy Vân Thư.
“Ngụy Vân Thư, ngươi cho rằng vì sao ai gia phải chờ đợi suốt mười tám năm?”
“Bởi vì ai gia chính là đang chờ ngươi tự mình thừa nhận.”
Thái hậu quay đầu nhìn về phía Hoàng đế.
“Hoàng thượng, người cũng đã nghe rõ rồi.”
Hoàng đế mặt không biểu cảm, khẽ gật đầu.
“Trẫm đã nghe rõ.”
Ngài phất tay.
“Truyền chỉ, Thừa tướng phu nhân Ngụy Vân Thư bị tình nghi mưu h /ại Tiên Hoàng hậu, lập tức tống giam điều tra.”
“Thừa tướng phủ trên dưới, toàn bộ bắt giữ, chờ thẩm tra.”
18
Khi Ngụy Vân Thư bị giải đi, cả người bà ta gần như phát điên.