Chương 9
Chương 9
Lâm Phong nhìn tôi. Rồi chậm rãi nói:
"Tôi biết trong tay cô có chiếc USB mà bố cô để lại."
"Nhưng tôi không ngờ cô lại dám đối đầu trực diện với Vương Khôn."
"Tô Tình, cô còn dũng cảm hơn tôi tưởng."
Tôi nhìn người đàn ông già nua đang đau đớn giãy giụa trên xe lăn. Chút hy vọng cuối cùng trong lòng cũng hoàn toàn tan biến. Ông ấy không thể nói cho tôi biết sự thật nữa rồi. Đúng lúc đó. Ông Lâm trên xe lăn đột nhiên kích động. Ông dùng hết sức lực còn lại, cố gắng nâng cánh tay vẫn còn cử động được lên. Run rẩy chỉ về phía chiếc tủ ở góc phòng. Trong cổ họng phát ra những âm thanh gấp gáp hơn. Đôi mắt nhìn chằm chằm về hướng đó.
"Bố, bố muốn lấy gì?"
Lâm Phong lập tức bước tới. Tôi cũng đi theo. Đó là một chiếc tủ sắt rất cũ. Bên trên phủ đầy bụi. Lâm Phong mở tủ ra. Bên trong là một số đồ vật cũ kỹ. Ngón tay của ông Lâm chỉ xuống ngăn dưới cùng. Một chiếc hộp nhỏ được bọc kín bằng vải dầu. Lâm Phong lấy chiếc hộp ra. Tháo lớp vải dầu bên ngoài. Bên trong là một két sắt mini. Loại có khóa mật mã.
"Đây là cái gì?"
Lâm Phong cũng ngẩn người. Rõ ràng anh chưa từng biết sự tồn tại của thứ này. Ông Lâm càng kích động hơn. Trong miệng phát ra những tiếng ú ớ. Ngón tay khó nhọc gõ lên tay vịn của xe lăn.
"Là mật mã!"
Tôi lập tức hiểu ra.
"Ông ấy đang gõ mật mã!"
Chúng tôi nín thở. Chăm chú nhìn theo ngón tay ông. Nhịp điệu rất chậm. Nhưng vô cùng rõ ràng. Một dãy số gồm sáu chữ số. Là ngày sinh của bố tôi. Lâm Phong làm theo dãy số đó. Xoay từng vòng khóa. Két sắt mở ra. Bên trong không có vàng bạc. Không có giấy tờ nhà đất. Chỉ có một cuộn băng ghi âm kiểu cũ. Và một chiếc máy nghe băng Sony nhỏ xíu. Lâm Phong đặt cuộn băng vào máy. Nhấn nút phát. Sau tiếng rè rè của dòng điện. Một giọng nói mà cả đời này tôi không bao giờ quên vang lên. Là giọng của bố tôi.
"Chấn Hoa, cậu thật sự muốn làm như vậy sao?"
Đó là trong xe. Rõ ràng ông đã bí mật bật máy ghi âm từ trước.
"Lão Tô, đừng trách tôi."
"Muốn trách thì trách anh quá không biết thời thế."
Giọng Vương Chấn Hoa lạnh như băng.
"Cậu đã làm gì Tổng công trình sư Lâm?"
"Bên trong ly rượu của ông ta có chút đồ tôi bỏ thêm."
"Bây giờ chắc đang ngủ rất ngon."
"Một lát nữa..."
"Ông ta sẽ cùng các người 'lái xe trong trạng thái mệt mỏi', lao xuống vực."
"Đồ súc sinh!"
Bố tôi gầm lên.
"Cũng vậy thôi."
"Bản báo cáo dự án tôi đã tìm người ký thay rồi."
"Dùng chính nét chữ của anh."
"Sau khi anh chết."
"Anh sẽ trở thành anh hùng."
"Còn vợ con anh..."
"Tôi sẽ 'chăm sóc' thật tốt."
"Tôi liều mạng với cậu!"
Ngay sau đó. Là tiếng đánh nhau dữ dội. Tiếng va chạm của xe. Tiếng hét thất thanh. Một tiếng nổ lớn vang lên. Mọi thứ chìm vào tĩnh lặng. Đoạn ghi âm kết thúc. Tôi đứng bất động tại chỗ. Nước mắt chảy đầy mặt. Tàn nhẫn hơn những gì tôi tưởng tượng gấp trăm lần. Bố tôi không phải bị động chết trong một vụ tai nạn. Mà ở giây phút cuối cùng của cuộc đời. Để ngăn cản âm mưu của Vương Chấn Hoa. Để bảo vệ người đồng nghiệp đang hôn mê. Ông đã liều mạng chiến đấu với kẻ sát nhân. Ông mới chính là người hùng thật sự. Người đã cố gắng xoay chuyển tất cả trong thời khắc cuối cùng. Còn Vương Chấn Hoa. Không chỉ giết người. Ông ta còn mạo danh bố tôi. Làm giả báo cáo dự án. Dự án Trường Phong... Ngay từ đầu đã là một trò lừa đảo khổng lồ. Một công trình tội ác được xây dựng bằng máu và danh dự của bố tôi. Lâm Phong đấm mạnh vào tường. Máu từ kẽ tay lập tức chảy xuống. Hai mắt anh đỏ ngầu. Nhìn người cha của mình. Người đàn ông bị giam cầm như một phế nhân suốt mười năm. Lại chính là người sống sót duy nhất trong toàn bộ âm mưu này. Ông dùng thân thể tàn tạ của mình. Dùng chút tỉnh táo cuối cùng còn sót lại. Bảo vệ sự thật cuối cùng ấy. Suốt mười năm ròng rã. Ông vẫn luôn chờ. Chờ một người có thể vạch trần toàn bộ chân tướng. Tôi giao cuộn băng ghi âm đó cho cảnh sát. Đó là cọng rơm cuối cùng đè sập Vương Chấn Hoa. Trước những chứng cứ không thể chối cãi, phòng tuyến tâm lý của ông ta hoàn toàn sụp đổ. Ông ta khai ra toàn bộ tội ác của mình. Bao gồm việc mua chuộc tài xế xe tải. Tạo ra vụ "tai nạn" trên con đường đèo năm ấy. Bao gồm việc giả mạo chữ ký của bố tôi. Bao gồm việc giam giấu Tổng công trình sư Lâm. Đồng thời tung tin ra bên ngoài rằng ông ấy đã ôm tiền bỏ trốn. Một tấm lưới tội ác chằng chịt. Kéo dài suốt mười năm. Cuối cùng cũng bị xé toạc hoàn toàn. Vương Chấn Hoa bị kết án tử hình vì nhiều tội danh. Trong đó có tội cố ý giết người. Tội lừa đảo thương mại. Và nhiều hành vi phạm pháp nghiêm trọng khác. Thi hành án ngay lập tức. Vương Khôn với vai trò đồng phạm. Cũng phải sống nốt quãng đời còn lại trong nhà giam. Dự án Trường Phong bị đình chỉ khẩn cấp. Chính quyền thành lập tổ điều tra đặc biệt. Tiến hành rà soát toàn bộ những người có liên quan. Khiến cả ngành nghề rung chuyển dữ dội. Công ty bị tuyên bố phá sản và thanh lý tài sản. Những kẻ từng đứng xem tôi làm trò cười. Những người từng nhân cơ hội đạp tôi xuống vực sâu. Cuối cùng cũng tan đàn xẻ nghé. Tương lai mờ mịt. Tôi dùng khoản tiền bồi thường nhận được sau quá trình thanh lý. Chuyển mẹ tới một bệnh viện phục hồi chức năng tốt hơn. Tổng công trình sư Lâm cũng được đưa tới cơ sở điều trị chuyên nghiệp. Lâm Phong từ bỏ công việc. Toàn tâm toàn ý ở bên cạnh chăm sóc ông. Cuộc sống của hai gia đình chúng tôi. Cuối cùng cũng trở lại quỹ đạo. Một quỹ đạo bình lặng. Nhưng an yên. Sau khi giải quyết xong tất cả mọi việc. Tôi đưa mẹ rời khỏi thành phố này. Chuyển tới một thị trấn ven biển ở phương Nam. Tôi tìm một công việc rất bình thường. Không còn những bảng báo cáo bất tận. Không còn những dự án khiến người ta kiệt sức ngày đêm. Mỗi ngày đều có thể tan làm đúng giờ. Dắt mẹ đi dạo trên bãi biển. Gió biển thổi tung mái tóc bạc của bà. Nụ cười trên gương mặt mẹ. Là cảnh đẹp nhất mà tôi được nhìn thấy trong suốt mười năm qua. Thỉnh thoảng. Tôi vẫn gọi điện cho Lâm Phong. Anh nói tình trạng của bố anh đã khá hơn một chút. Ông đã có thể nhận ra anh. Anh nói cảm ơn tôi. Tôi đáp rằng. Người chúng ta nên cảm ơn là các bậc cha anh. Trong thời khắc đen tối nhất. Đã dùng sinh mệnh và lòng tự trọng của mình. Thắp sáng con đường phía trước cho chúng tôi. Một buổi chiều cuối tuần. Tôi ngồi trên chiếc ghế bập bênh ngoài ban công. Lật xem cuốn album ảnh cũ. Một tấm ảnh bất ngờ rơi xuống. Đó là ảnh chụp chung của tôi và bố khi còn nhỏ. Trên sườn đồi mang tên "Bình Minh". Bố bế tôi lên thật cao. Trong bức ảnh. Ông cười rạng rỡ biết bao. Ánh mặt trời xuyên qua tầng mây. Rơi xuống người tôi. Ấm áp vô cùng. Tôi nhìn về phía đường chân trời nơi biển cả giao nhau với bầu trời. Những cánh hải âu đang đón gió. Tự do sải cánh. Điện thoại bỗng reo lên. Là một số điện thoại lạ. Tôi do dự một lát. Rồi vẫn bắt máy. Đầu dây bên kia là giọng nam ôn hòa.
"Xin chào, xin hỏi có phải cô Tô Tình không ạ?"
"Vâng, là tôi."
"Chúng tôi là ban quản lý dự án Cầu Bình Minh."
"Chúng tôi đã tìm thấy bản thiết kế gốc do Tổng công trình sư Tô Kiến Quốc để lại năm xưa."
"Chúng tôi muốn trân trọng mời cô, với tư cách người thân của ông, tham dự lễ khởi công xây dựng cây cầu."
Nước mắt tôi lập tức trào ra. Tôi nghe thấy chính mình nghẹn ngào trả lời.
"Nhất định tôi sẽ đến."