Chương 3
Chương 3: Đột Phá Tái Thiết Chung Cư Cũ Đất Sài Thành 800 Tỷ
Diệp yêu cầu công ty công bố dữ liệu căn hộ. Hào đưa một bảng tổng hợp, không có lịch sử chỉnh sửa.
Đăng đưa bảng cho cư dân. Họ nhận ra phòng 3B được tính diện tích dù không tồn tại; tiền bồi thường phần này bằng giá hai căn thật.
Hào nói đó là căn hộ thương mại dự kiến. Diệp chỉ vào danh sách tái định cư, nơi nó được ghi cùng cột với căn ở.
Một kỹ sư cũ tên Phúc thừa nhận bản vẽ đã đổi sau cuộc họp với nhà đầu tư. Anh đã cảnh báo nhưng bị yêu cầu ký.
Đăng hỏi anh giữ gì. Phúc đưa bản CAD cũ và email chỉ đạo “tối ưu hóa quỹ căn”.
Email không nêu tiền, nhưng bản vẽ mới thêm tám căn ở nơi sân chơi và kho chung.
Cư dân phản đối, không phải vì chống tái thiết mà vì không được biết. Diệp đề nghị phương án cải tạo từng tầng, giữ người ở trong khu, thay vì đập toàn bộ.
Hào nói ngân sách tám trăm tỷ chỉ đủ nếu xây mới.
Đăng hỏi chi phí di dời, tiền thuê tạm và thời gian chờ. Hào không có bảng chi tiết.
Họ mời một nhóm kiến trúc sư độc lập tính thử. Phương án cải tạo tốn ít hơn, chậm hơn và phải sửa theo từng giai đoạn.
Một cư dân hỏi nếu cải tạo thất bại thì ai chịu trách nhiệm. Kiến trúc sư nói phải lập quỹ bảo trì và quyền dừng theo tầng.
Đăng nhận ra cha mình từng giữ chìa khóa tầng hầm, nơi có đường ống cũ. Nếu cải tạo, hệ thống phải được kiểm tra trước.
Trong tầng hầm, họ phát hiện ống nước đã rò từ lâu, nhưng hồ sơ ghi “đã sửa”. Nước chảy dưới móng, làm yếu một cột.
Hào muốn giấu để tránh hoảng. Diệp yêu cầu đóng khu vực và báo kỹ thuật.
Một đêm mưa, nước dâng nhanh. Cư dân tự đưa trẻ lên tầng cao, còn Đăng đứng dưới hầm đánh dấu cột nứt.
Sau mưa, Hào đồng ý tạm dừng phá dỡ. Nhưng anh ta nói nhà đầu tư chỉ cho ba mươi ngày.
Diệp đáp: "Ba mươi ngày đủ để cứu một phương án, không đủ để ép một khu dân cư biến mất."