Giấy Kết Hôn Ghi Sai Tên, Tôi Hủy Cả Hôn Lễ
4 phút đọc

Chương 11

Chương 11

Ôn Ninh tức đến mức muốn đập luôn điện thoại.
“Cô ta lại bày trò nữa!”
Ôn Ninh không chịu.
“Cậu xem bình luận đi.”
Trong phần bình luận, có người nói tôi ỷ thế hiếp người. Cũng có người nói Tống Tri Hạ chỉ là yêu quá khổ. Tôi nhìn lướt qua vài dòng.
“Thứ cô ta muốn không phải là sự trong sạch.”
“Thứ cô ta muốn là khiến Hạ Tư Hành mềm lòng.”
Đúng như tôi đoán. Nửa tiếng sau, Hạ Tư Hành đến nhà họ Lâm. Anh ta đứng ngoài cửa.
“Thanh Đường, bảo cô ấy dừng livestream đi.”
“Để tôi bảo?”
Hạ Tư Hành nhíu chặt mày.
“Bây giờ tinh thần cô ấy rất tệ.”
“Chỉ cần em chịu buông tha cho cô ấy, cô ấy sẽ không làm loạn nữa.”
Ôn Ninh lập tức nói:
“Đầu anh có vấn đề à?”
Hạ Tư Hành nhìn tôi.
“Cô ấy ăn cắp bản thiết kế là sai.”
“Nhưng em đã khiến cô ấy mất việc, mất bạn bè, còn bị cả mạng xã hội chỉ trích.”
“Thế vẫn chưa đủ sao?”
“Cô ta vẫn còn nợ tôi một lời xin lỗi.”
Hạ Tư Hành sốt ruột.
“Bây giờ cô ấy đã thành ra thế này rồi, em vẫn còn muốn cô ấy xin lỗi sao?”
Anh cả từ trên lầu đi xuống.
“Hạ Tư Hành, cút ra ngoài.”
Hạ Tư Hành vẫn đứng nguyên tại chỗ.
“Lâm Nghiễn, nhà họ Lâm các người có quyền có thế thì có thể dồn người khác vào đường cùng sao?”
Anh cả nói:
“Livestream của cô ta vẫn đang mở.”
Hạ Tư Hành khựng lại. Ôn Ninh xoay màn hình điện thoại về phía anh ta. Trong buổi livestream, Tống Tri Hạ đang khóc nói:
“Tư Hành đến tìm Thanh Đường rồi. Anh ấy lúc nào cũng vậy, chuyện gì cũng tự mình gánh hết.”
Ngay giây tiếp theo, giọng của Hạ Tư Hành vang lên từ điện thoại.
“Bảo cô ấy dừng livestream đi.”
Phần bình luận im lặng vài giây. Sau đó màn hình tràn ngập dấu hỏi. Ôn Ninh bật cười.
“Cô ta cũng tính luôn cả anh vào màn kịch này rồi.”
Sắc mặt Hạ Tư Hành xanh mét. Trong livestream, Tống Tri Hạ cũng cuống cuồng.
“Tôi không biết anh ấy đến nhà họ Lâm.”
Tôi cầm lấy điện thoại, kết nối trực tiếp vào buổi livestream. Trong khung hình, vừa nhìn thấy tôi, Tống Tri Hạ đã hoảng hốt.
“Tống Tri Hạ, ngay trước mặt tất cả mọi người, trả lời tôi.”
“Tên trên giấy kết hôn có phải chính cô yêu cầu Hạ Tư Hành ghi hay không?”
Tống Tri Hạ lắc đầu.
“Không phải.”
Tôi mở đoạn video hậu trường.
“Tôi hỏi tiếp, cô có lén chụp bản thảo thiết kế của Đường Nguyệt không?”
Tống Tri Hạ vừa khóc vừa nói:
“Tôi chỉ chụp để tham khảo thôi.”
Tôi mở đoạn camera giám sát.
“Còn việc cô bảo người ta cắt bỏ đoạn tôi không hề đẩy cô thì sao?”
Tống Tri Hạ hoàn toàn hoảng loạn. Tôi tiếp tục mở bản ghi chuyển khoản cho quay phim chính của hôn lễ. Số người xem livestream ngày càng tăng. Hạ Tư Hành đứng ngoài cửa, không thốt nổi một lời. Tôi nhìn thẳng vào ống kính.
“Tống Tri Hạ, nói một lần cho rõ.”
“Là cô xin lỗi, hay để tôi tiếp tục phát?”
Cuối cùng Tống Tri Hạ cũng hoàn toàn sụp đổ.
“Thanh Đường... xin lỗi.”
“Xin lỗi tôi thì đừng gọi thân mật như thế.”
Cô ta nghiến chặt răng.
“Lâm Thanh Đường... xin lỗi.”
Trong phòng livestream, dư luận lập tức đảo chiều hoàn toàn. Hạ Tư Hành nhìn chằm chằm vào màn hình, như thể đây là lần đầu tiên anh ta thật sự nhận ra con người của Tống Tri Hạ. Tôi ngắt kết nối. Anh cả nhìn Hạ Tư Hành.
“Bây giờ, anh có thể cút được chưa?”
Hạ Tư Hành rời đi. Không nói thêm một lời nào để bênh vực Tống Tri Hạ nữa. Sau khi Tống Tri Hạ công khai xin lỗi, mẹ của Hạ Tư Hành là Mạnh Lan lại làm ầm ĩ dữ dội hơn. Bà ta dẫn theo mấy người họ hàng kéo đến chặn trước cửa Đường Nguyệt.
“Lâm Thanh Đường, ra đây!”
“Cô hại Tư Hành bị Hội đồng quản trị chất vấn, bây giờ lại còn hủy hoại danh tiếng của Tri Hạ.”
“Cô định ép cả nhà họ Hạ chúng tôi đến đường chết sao?”
Khi tôi đi xuống, toàn bộ nhân viên đều đứng phía trong cửa. Vừa nhìn thấy tôi, Mạnh Lan lập tức xông tới.
“Cô còn dám ra đây?”
“Đây là công ty của tôi.”
Mạnh Lan lập tức nghẹn họng. Cô của Hạ Tư Hành cũng lên tiếng hùa theo.
“Thanh Đường à, làm người thì nên để lại một con đường lui.”
“Trước đây Tư Hành đối xử với cháu cũng đâu có tệ.”
“Không tệ ở điểm nào?”
Bà ta không trả lời được. Mạnh Lan lập tức nói:
“Nó đã ở bên cô suốt năm năm.”
“Năm năm đó, nhà cưới là tôi mua.”
“Hôn lễ là tôi chi trả.”
“Dự án là nhà tôi trao cho.”
“Thời gian anh ta ở bên tôi còn không nhiều bằng thời gian ở bên Tống Tri Hạ.”
Các nhân viên đứng xem bắt đầu xì xào bàn tán. Mạnh Lan tức đến thẹn quá hóa giận.
“Một cô gái mà miệng lưỡi sắc bén như vậy, sau này còn ai dám cưới cô?”