Chương 2
Chương 2
Cánh tay ôm ta của tổ mẫu hơi siết lại. Nhưng cuối cùng người vẫn không nói gì. Ta chậm rãi nhắm mắt. Ngọn lửa lạnh lẽo trong lòng lại bùng cháy dữ dội hơn. Nâng lên rồi dìm xuống. Ngay từ lúc còn trong tã lót, bọn họ đã bắt đầu tính toán. Bọn họ muốn nuôi dưỡng ta thành một đích nữ kiêu căng ngang ngược, khiến người người chán ghét, chỉ còn lại cái vỏ hào nhoáng rỗng tuếch. Để rồi dùng ta làm nền. Tôn Thang Thanh Ngô thành đóa giải ngữ hoa dịu dàng, hiểu chuyện, được muôn người yêu mến. Kiếp trước, bọn họ đã đạt được mục đích. Nhưng kiếp này... Ngày lễ chu trảo của ta được tổ chức vô cùng long trọng. Những gia đình quyền quý có danh vọng trong kinh thành đều đến dự. Trên nền đất trải một tấm thảm nhung đỏ dày mềm. Bên trên bày đủ mọi vật phẩm. Bút, mực, giấy, nghiên. Kim nguyên bảo. Cung nhỏ, tên nhỏ. Thậm chí còn có cả một khối ngọc ấn tinh xảo chỉ lớn bằng bàn tay trẻ nhỏ. Đến lượt ta. Nhũ mẫu nhẹ nhàng đặt ta xuống một góc thảm nhung. Lâm thị mỉm cười nhìn mọi người, giọng đầy vẻ bất đắc dĩ cưng chiều:
“Tuyết Thược nhà ta khác với những đứa trẻ bình thường, tính tình nóng nảy, lại có sức lực hơn người.”
Tiếng cười thiện ý lập tức vang lên khắp hoa sảnh. Ta ngồi yên trên thảm, không giống kiếp trước vừa đặt xuống đã lập tức bò về phía thỏi kim nguyên bảo sáng chói nhất. Ánh mắt ta chậm rãi đảo qua toàn trường. Các vị tân khách đều mang theo ý cười nhìn ta. Phụ thân khẽ cong môi, trong mắt là vẻ mong chờ khó giấu. Lâm thị cũng đang cười, nhưng nơi đáy mắt lại thấp thoáng những tính toán khó dò. Tổ mẫu ngồi trên chủ vị, ánh nhìn từ ái vẫn luôn dừng trên người ta. Cuối cùng, ánh mắt ta dừng lại nơi một người. Người ấy ngồi dưới chủ vị không xa. Một thân cẩm bào xanh sẫm, tuổi còn trẻ, dung mạo thanh tuấn, khí chất lại lạnh nhạt hơn người. Dù không nói một lời, những người xung quanh vẫn vô thức dành cho hắn vài phần kính trọng. Triệu Cảnh Hành. Kiếp trước, hắn là phu quân của Thang Thanh Ngô. Cũng là người đã tận mắt nhìn ta từng bước rơi vào tuyệt cảnh. Tim ta khẽ run lên. Không phải vì động lòng. Mà là vì hận ý cùng quyết tâm đang cuồn cuộn dâng trào. Kiếp trước, lễ trảo chu của ta, hắn chưa từng xuất hiện. Nhưng lần này, hắn đã tới. Đây chính là cơ hội trời ban. Tay chân cùng lúc chống xuống thảm, thân thể nhỏ bé lao vụt về phía trước. Nhanh đến mức khiến người khác không kịp phản ứng. Tựa như một viên pháo nhỏ vừa rời khỏi dây dẫn. Mục tiêu duy nhất chính là Triệu Cảnh Hành.
“Đại tiểu thư muốn đi đâu vậy?”
Tiếng kinh hô xen lẫn tiếng cười lập tức vang lên. Nhũ mẫu vừa định tiến tới ngăn cản đã không còn kịp nữa. Sắc mặt Lâm thị thoáng cứng lại. Triệu Cảnh Hành cũng hơi bất ngờ, đôi mắt lạnh nhạt khẽ hạ xuống nhìn khối thịt nhỏ đang hùng hổ lao về phía mình. Ta dừng lại bên chân hắn. Ngay trên thảm, cách mũi giày của hắn không xa, có một vật lặng lẽ nằm đó. Không phải kim nguyên bảo. Cũng chẳng phải phấn son. Mà là một khối ngọc bội màu xanh đã nhuốm dấu vết năm tháng. Ngọc chất ôn nhuận, bên trên khắc mây lành giản dị. Đó chính là ngọc bội bên hông Triệu Cảnh Hành vô tình rơi xuống. Khi hắn đứng dậy hành lễ với tổ mẫu, ta đã nhìn thấy từ sớm. Đây chính là bước đầu tiên để ta thay đổi vận mệnh. Ta vươn bàn tay nhỏ bé mũm mĩm, chộp lấy khối ngọc bội vẫn còn vương hơi ấm của hắn. Nắm thật chặt. Như thể sợ nó sẽ biến mất khỏi lòng bàn tay. Sau đó, ta ngẩng đầu. Đôi mắt đối diện với ánh nhìn đang cúi xuống của Triệu Cảnh Hành. Ta nở một nụ cười rạng rỡ nhất. Cũng kiên định nhất. Ta giơ cao ngọc bội trong tay, hưng phấn lắc lắc về phía hắn. Tựa như dâng lên một bảo vật quý giá. Lại như đang tuyên cáo điều gì đó thuộc về mình. Trong khoảnh khắc, cả hoa sảnh lặng ngắt. Mọi người đều ngây người. Trảo chu lại trảo trúng ngọc bội tùy thân của Thái tử? Chuyện này... …3OOlai Ớt cay lên nha… Sắc mặt Lâm thị lập tức trắng bệch. Tổ mẫu cũng thoáng thất thần. Ngay cả Triệu Cảnh Hành, người từ trước đến nay luôn lạnh nhạt, trên gương mặt cũng hiếm hoi xuất hiện vẻ kinh ngạc rõ rệt. Hắn nhìn ta. Ta cũng nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ của hắn. Không khí dường như ngưng đọng trong mấy hơi thở. Cho đến khi tiếng cười sang sảng của tổ mẫu vang lên, phá tan sự tĩnh lặng.
“Ha ha ha! Hay! Hay lắm!”