Chương 2
Chương 2
Vương nhũ mẫu vẫn luôn quỳ dưới đất lúc này lại đột nhiên quỳ gối bò lên phía trước, muốn ôm lấy vạt váy của ta.
“Thiếu phu nhân, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của nô tỳ, nô tỳ không cầu danh phận nữa, nô tỳ chỉ cầu được ở lại trong phủ hầu hạ tướng quân…”
Nàng ta khóc đến lê hoa đái vũ, y phục hơi mở rộng, để lộ những dấu đỏ chói mắt trên cổ, bày ra bộ dạng trà xanh đáng thương yếu đuối đến cực điểm. Ta chán ghét cau chặt mày, mạnh mẽ đá nàng ta văng ra.
“Thiếu phu nhân? Ngươi cũng xứng gọi ta là thiếu phu nhân?”
“Ngươi là thứ gì, cũng dám dùng loại thủ đoạn bẩn thỉu này để khiến ta ghê tởm?”
“Ngươi nói ngươi không vùng thoát nổi? Nếu ngươi thật sự muốn phản kháng, chỉ cần tiện tay cầm lấy mảnh sứ trên bàn trà thôi cũng đủ rạch nát cổ họng con cầm thú này!”
“Ngươi chẳng những không phản kháng, trái lại còn cố ý lấy lòng trong đêm đại hôn, vọng tưởng dựa vào cái bụng để leo lên cao.”
Ta nhìn gương mặt trong nháy mắt trắng bệch của nàng ta, từng câu từng chữ như dao nhọn, xé toạc toàn bộ lớp ngụy trang dơ bẩn kia.
“Hoắc Trường Uyên cho rằng mình say rượu là có thể lấp liếm cho qua, nào ngờ trong mắt ngươi, hắn chẳng qua chỉ là một cái thang để ngươi leo lên mà thôi.”
Vương nhũ mẫu run rẩy toàn thân, giống như bị người ta lột sạch quần áo ném ra giữa đường lớn, từ đó không còn nói nổi thêm một câu biện bạch nào nữa. Ngay cả Hoắc Trường Uyên cũng trợn mắt muốn nứt cả khóe, trong ánh mắt hiện lên vài phần nhục nhã khó mà che giấu. Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền đến một tràng tiếng bước chân dồn dập. Mẫu thân của Hoắc Trường Uyên, đương gia chủ mẫu Hoắc lão phu nhân, được mọi người vây quanh vội vã chạy tới. Vừa bước vào cửa, bà ta trước tiên nhìn đống hỗn độn đầy đất, sau đó lại nhìn Vương nhũ mẫu quỳ dưới đất y phục không chỉnh tề, chân mày lập tức nhíu chặt thành hình chữ xuyên. Nhưng bà ta không hề trách cứ nhi tử của mình, trái lại còn chĩa mũi nhọn về phía ta.
“Thẩm thị! Ngươi đang làm cái gì vậy? Sáng sớm tinh mơ đã đập phá trong phòng, còn ra thể thống gì nữa!”
“Uyên nhi chẳng qua chỉ uống thêm vài chén, đi nhầm phòng, sủng hạnh nhũ mẫu của đệ đệ mình mà thôi, chuyện này thì có gì ghê gớm?”
“Ngươi đã gả vào Hoắc gia chúng ta thì nên giữ đúng nữ tắc phụ đạo, chẳng qua chỉ là nâng một tiện thiếp lên thôi, vậy mà ngươi dám làm ầm ĩ đến mức này, Thẩm thái phó dạy nữ nhi kiểu như thế sao!”
Nghe những lời đổi trắng thay đen của vị bà mẫu này, trong lòng ta chỉ cười lạnh liên tục. Quả nhiên thượng bất chính hạ tắc loạn, Hoắc gia cả nhà võ tướng, cuồng ngạo tự đại, từ lâu đã ném hết lễ nghĩa liêm sỉ lên tận chín tầng mây. Ta ngay cả nhìn thẳng bà ta cũng lười, trực tiếp bước đến bên thư án, cầm lấy bút lông sói, chấm đầy mực đậm.
“Bà mẫu nói rất đúng, gia giáo của Thẩm gia quả thực không làm nổi loại chuyện không biết xấu hổ như Hoắc gia các người.”
“Nếu bà mẫu cảm thấy chuyện loạn luân cùng nhũ mẫu mới góa chỉ là một việc nhỏ chẳng đáng nhắc đến, vậy thì vị trí chủ mẫu Hoắc gia này, ta không làm nữa cũng được.”
Ngòi bút như rồng bay phượng múa, nét mực mạnh mẽ xuyên thấu mặt giấy. Chưa tới thời gian nửa chén trà, một phong hòa ly thư lời lẽ sắc bén, rõ ràng mạch lạc đã được viết xong.
“Bốp” một tiếng giòn vang, ta trực tiếp hất phong hòa ly thư lên mặt Hoắc Trường Uyên.
Tờ giấy trượt xuống từ gương mặt anh tuấn mà hắn luôn lấy làm kiêu ngạo, chậm rãi rơi xuống bên chân Vương nhũ mẫu.
“Ký tên, điểm chỉ.”
“Từ nay về sau, nam cưới nữ gả, không còn liên quan!”
Hoắc Trường Uyên nhìn chằm chằm phong hòa ly thư dưới đất, lửa giận trong mắt bốc lên dữ dội, hắn đột ngột rút trường kiếm bên hông ra, một kiếm chém thẳng xuống chiếc bàn tròn trước mặt, bổ nó thành hai nửa.
“Thẩm Nam Kiều! Nàng đừng hòng!”
“Nữ nhân được ta dùng sính lễ cưới hỏi đàng hoàng đưa vào cửa, cho dù có chết, cũng phải chết trong Hoắc gia ta!”
Cuối cùng hắn cũng xé bỏ lớp mặt nạ giả nhân giả nghĩa kia, lộ ra bản tính thô bạo cuồng vọng của võ tướng. Hoắc lão phu nhân cũng nghiêm giọng quát lớn:
“Người đâu! Ngăn thiếu phu nhân lại cho ta! Nhốt vào từ đường kiểm điểm, đến khi nào biết sai rồi mới được thả ra!”