Ngày Ta Muốn Lui Hôn, Hoàng Hậu Lại Đổi Cho Ta Một Lang Quân Khác
4 phút đọc

Chương 2

Chương 2

Ta liếc mắt khinh thường:
“Nhìn cái gì mà nhìn? Chủ nhân tới rước ngươi về đấy.”
Không ngờ hắn chẳng buông lời khiêu khích như mọi lần, chỉ bâng quơ buông một câu:
“Bổn vương vừa rồi nằm mộng thấy muội muội ngươi.”
Hắn híp đôi mắt phượng hẹp dài, giọng hiếm khi ôn hoà:
“Hồi nhỏ nàng trắng trẻo lanh lợi, giống như một viên bánh ngọt mềm mại… Sao lớn lên lại trở nên xấu xí thế nhỉ?”
“Hay là… đất U Châu phong thuỷ chẳng tốt, phải đưa nàng hồi kinh mới dưỡng lại được?”
Ta cười lạnh, hất tay hắn ra như tránh ôn dịch, mặt tỏ vẻ buồn nôn. Tiêu Quyết giận dữ quát:
“Ngươi cái đồ lùn lụn này, đừng có không biết điều!”
Ta lập tức phản bác, chẳng chút kiêng dè:
“Thế nào, điện hạ?”
Làm bạn đọc bên cạnh Tiêu Quyết ba tháng nay. Toàn bộ Quốc Tử Giám không ai không biết, ta và hắn như nước với lửa. Kẻ thù không đội trời chung, gặp mặt là gườm, đối diện là khó chịu. Hắn chê ta xấu, tìm đủ cách đuổi ta đi. Cố tình không học bài, khiến ta bị phạt trượng dưới trướng tiên sinh. Ta là người rất hay ghi hận. Lại thừa sức, thừa mưu. Thế là… ta đem bài sách luận hắn cặm cụi viết ba ngày ba đêm, lặng lẽ đổi thành xuân cung đồ. Phu tử tức đến vặn cả ria mép, phạt hắn quỳ từ rạng sáng đến chạng vạng. Tiêu Quyết tức đến độ suýt thổ huyết.
“Ngươi đấu với ta thì có lợi gì?”
Ta cười híp mắt, giọng đầy khoái trá:
“Ta vui lòng.”
Rất lâu sau này… Trong Quốc Tử Giám vẫn lưu truyền truyền kỳ về hai chúng ta. Mà hiện tại— Tiêu Quyết lại lần nữa đấu khẩu không lại ta, tức đến bốc khói.
“Đợi mẫu hậu ta lễ Phật hồi cung, bổn vương nhất định sẽ tố cáo ngươi thấu trời, tống cổ ngươi về lại U Châu!”
Ta cong môi cười nhởn nhơ, bộ dạng không đứng đắn: Hoàng hậu di mẫu thương ta còn hơn con ruột. Ai mà biết người sẽ đứng về phía ai?
“Thật vậy sao? Vậy ngươi đi cáo đi! Ta sợ quá đi mất… ọe ọe ọe…”
Tiêu Quyết y như một con chó hoang dữ dằn gặp được sơ hở, lập tức nhào tới, miệng mồm chua ngoa:
“Ô hô, Thẩm đại công tử đây là… hoài thai rồi à?”
“Không phải,” ta lạnh lùng liếc hắn, “chỉ là đột nhiên nhớ đến câu nói ban nãy của điện hạ, thấy buồn nôn thôi.”
Tiêu Quyết im lặng. Một lúc lâu. Ta nghe thấy hắn khẽ khàng cất tiếng, mang theo thứ cảm xúc rất khó nói rõ:
“Thẩm Thanh Nghiên, vì sao ngươi lại ghét ta đến vậy?”
Khi Thái tử mang gương mặt quen thuộc xuất hiện tại Quốc Tử Giám để tìm ân nhân cứu mạng… Ta ôm chặt lấy lớp “áo giáp” của mình, rùng mình run rẩy. Sao lại là… hắn? Hai tháng trước, vào một đêm khuya. Vừa tiễn Tiêu Quyết say khướt về cung xong, ta xoay người lại thì thấy có người ngã xuống hồ. Không kịp nghĩ ngợi, ta lập tức nhảy xuống nước. Chật vật lắm mới kéo được người nọ lên bờ. Là một nam tử trẻ tuổi, dung mạo ôn nhuận như ngọc. Lông mi dài cong như cánh quạ khẽ run rẩy. Hắn dần tỉnh lại, ánh mắt mờ mịt nhìn ta:
“Vị… cô nương này?”
Dưới ánh trăng lạnh, ta thấy rõ bóng mình phản chiếu trong đôi mắt hắn. Mái tóc đen xõa dài, làn da trắng nhợt nhạt. Ta theo phản xạ đưa tay sờ mặt. Lớp hóa trang đã bị nước hồ rửa trôi sạch. Giọng hắn bất chợt nhẹ hẳn đi: Ta cúi đầu theo ánh nhìn của hắn. Áo dài màu xanh của Quốc Tử Giám sau khi thấm nước đã dính sát vào người, đường nét phơi bày rõ ràng. Sắc mặt ta trống rỗng trong thoáng chốc.
“Lưu manh!”
Theo bản năng, ta vung tay tát hắn một cái thật mạnh, đánh lệch cả khuôn mặt hắn đi. Rồi xoay người bỏ chạy. Chỉ tiếc, hôm ấy ta lại mặc thanh bào của Quốc Tử Giám — quá dễ nhận ra. Hắn vẫn đuổi theo. Ta âm thầm nghĩ — e là hắn đến để đòi lại cái tát hôm trước. Chỉ thấy Thái tử tiến lên một bước, từ trong tay áo lấy ra một cây trâm ngọc.
“Ân nhân của ta đánh rơi vật này, không biết có ai từng nhìn thấy?”
Ta bỗng hiểu ra, vì sao mình tìm mãi không thấy cây trâm kia. Thì ra, đã làm rơi lúc đó! Ta nuốt khan một ngụm nước bọt, không dám thở mạnh. Nào ngờ, bên cạnh lại vang lên một tiếng “ồ” rất thiếu đòn của Tiêu Quyết:
“Trâm này… sao lại quen mắt vậy?”
Dĩ nhiên là quen! Bởi đó chính là tín vật đính ước mà Tiêu Quyết tặng ta khi còn nhỏ. Tiêu Quyết đảo mắt nhìn một vòng, sau đó ngẩng đầu, giọng chắc như đinh đóng cột:
“Cây trâm này là của bổn vương!”
Thái tử vừa rời đi trước ngõ. Tiêu Quyết liền bước đến chặn ta ở góc tường.
“Đây là trâm ngọc năm xưa bổn vương tặng cho Tiểu Dao. Ngươi từ đâu mà có?”
Nghe hắn gọi cái tên ấy với vẻ tha thiết như thế, chẳng khác gì tình thâm nghĩa nặng. Ta không thể nhịn được nữa, dứt khoát lật bài:
“Đừng gọi muội ta bằng cái giọng điệu đó.”