Chương 1
Chương 1
Sau khi tôi bị điều khỏi I//CU, toàn bộ hệ thống cấp cứu của bệnh viện bắt đầu lao dốc không phanh. Vừa xuống máy bay trở về, thứ chờ đón tôi không phải một ca bệnh nguy kịch, mà là một cuộc họp nhân sự. Phó viện trưởng điều hành, Tần Tranh, đẩy một tập hồ sơ dày cộp tới trước mặt tôi. Ông ta nói bệnh viện đang triển khai kế hoạch trẻ hóa đội ngũ, chuẩn hóa quy trình và minh bạch hóa chi phí vận hành. Sau nhiều vòng họp bàn, ban lãnh đạo đã đi đến quyết định: tạm thời miễn nhiệm chức vụ Chủ nhiệm ICU của tôi. Dòng chữ in đậm trên văn bản khiến tôi bật cười thành tiếng.
“Tối ưu hóa vị trí công tác.”
Tôi nhìn ông ta.
“Đi chịu tang ba ngày, quay về đã bị tối ưu hóa rồi sao?”
Tần Tranh ngả người ra ghế.
“Không phải nhắm vào cô. Lương của cô quá cao, cách quản lý cũng gây nhiều tranh cãi. ICU vượt định mức vật tư tiêu hao, tốc độ luân chuyển giường bệnh thấp, khiếu nại từ người nhà bệnh nhân ngày càng nhiều. Tất cả số liệu đều ở đây.”
Tôi ngước mắt nhìn ông ta.
“Vật tư vượt định mức vì số bệnh nhân nặng tăng lên.”
“Giường bệnh luân chuyển chậm vì tôi không đồng ý chuyển những người chưa ổn định sang khoa thường.”
“Khiếu nại nhiều vì không ai giải thích rõ rủi ro với người nhà trước khi chuyển vào ICU. Cuối cùng khoa chúng tôi phải đứng ra gánh hết.”
Cả phòng họp lập tức im bặt. Ngồi bên cạnh là Giang Nhiễm. Cháu gái của Tần Tranh. Cũng là học trò được chính chồng tôi, Chu Dữ Bạch, dìu dắt suốt hai năm qua. Chu Dữ Bạch ngồi đối diện. Trên bảng tên ghi rõ chức danh Chủ nhiệm khoa Tim mạch. Sáu năm vợ chồng. Nhưng từ đầu đến cuối, anh không nhìn tôi lấy một lần. Tần Tranh gõ nhẹ mặt bàn.
“ICU là nơi vận hành bằng sức mạnh tập thể, không phải sân khấu cho chủ nghĩa anh hùng cá nhân.”
Tôi lật sang trang tiếp theo. Người tiếp nhận vị trí Chủ nhiệm ICU: Giang Nhiễm. Phía dưới là một bản gọi là “Phương án cải cách”. Từ phân loại bệnh nhân nguy kịch, quy trình chuyển viện từ khoa Cấp cứu, sắp xếp giường bệnh cho tới trình tự thông báo trong lúc cấp cứu. Từng nội dung đều giống hệt bản dự thảo tôi đã mất nhiều năm xây dựng. Thậm chí ngay cả ghi chú trong bản nháp cũng còn nguyên. Tôi giơ tập tài liệu lên.
“Phương án này do bác sĩ Giang viết?”
Giang Nhiễm ngẩng đầu, mắt đỏ hoe.
“Chủ nhiệm Ôn, em biết chị không thích em.”
“Nhưng hệ thống này là kết quả em theo chân thầy Chu đi cấp cứu, nghiên cứu hồ sơ bệnh án suốt nửa năm mới tổng kết được.”
“Không thể chỉ vì em là cháu gái của viện trưởng Tần mà phủ nhận mọi nỗ lực của em.”
Tôi nhìn sang Chu Dữ Bạch.
“Anh cũng nghĩ vậy?”
Cuối cùng anh mới mở miệng.
“Ôn Tụng, những quy trình này vốn là kiến thức em chia sẻ cho cả khoa. Giang Nhiễm chỉ hệ thống hóa lại mà thôi, không thể coi là lấy cắp.”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Chỉ hệ thống hóa lại?”
Tập hồ sơ bị tôi ném xuống bàn.
“Trang mười ba ghi rõ: ‘Mẫu dữ liệu của giường số 6 tạm thời không đưa vào thống kê.’”
“Đó là ký hiệu trong bản nháp thử nghiệm tôi dùng hai năm trước.”
“Bản chính thức đã xóa từ lâu.”
“Đến cả chi tiết đó cô ta cũng bê nguyên sang. Vậy mà anh vẫn nói chỉ là sắp xếp lại?”
Sắc mặt Giang Nhiễm lập tức trắng bệch. Nhưng Tần Tranh chỉ cười lạnh.
“Tài liệu của bệnh viện là tài sản của bệnh viện, không phải của cá nhân.”
“Giờ cô còn tranh cãi chuyện tên tác giả, chẳng phải quá nhỏ nhen sao?”
Tôi nhìn thẳng ông ta.
“Tài sản của bệnh viện không đồng nghĩa ai cũng có quyền đổi tên người tạo ra nó.”
“Hồ sơ bệnh án cũng là tài sản của bệnh viện. Vậy tên bác sĩ phẫu thuật chính có thể tùy tiện sửa đổi được không?”
Trưởng phòng nhân sự đẩy biên bản bàn giao tới trước mặt tôi.
“Chủ nhiệm Ôn, ký đi.”
“Quyền hạn của cô sẽ bị khóa từ 5 giờ chiều nay.”
“Từ giờ, cô không còn quyền điều phối giường bệnh, điều động liên khoa hay chỉ huy các ca cấp cứu nghiêm trọng.”
Dòng cuối cùng đặc biệt chói mắt. Kể từ hôm nay, Ôn Tụng không được phép nhân danh Chủ nhiệm ICU để ra y lệnh hoặc tham gia quyết sách đối với các ca cấp cứu trọng đại. Mọi hậu quả phát sinh sẽ tự chịu trách nhiệm. Tôi chỉ thấy buồn cười. Những đêm hai, ba giờ sáng, lúc tôi dùng hết sức ép ngực giành lại mạng sống cho bệnh nhân, chưa từng có ai nhắc tới chuyện trách nhiệm. Đến khi muốn lấy đi vị trí của tôi, họ lại chuẩn bị sẵn một cái bẫy để tôi gánh tội thay. Tôi không ký. Chỉ lặng lẽ tháo bảng tên trước ngực, đặt xuống bàn. Lúc ấy Chu Dữ Bạch mới ngẩng đầu.
“Ôn Tụng, đừng hành động theo cảm tính.”
Tôi nhìn anh.
“Hôm nay anh đang nói với tôi bằng thân phận Chủ nhiệm khoa Tim mạch, hay với tư cách chồng tôi?”
Anh im lặng vài giây.
“Anh chỉ muốn tốt cho em.”
Tôi bật cười.
“Vậy cảm ơn anh.”
Nói xong, tôi xoay người rời khỏi phòng họp. Phía sau, Giang Nhiễm nhẹ giọng gọi lại.
“Chủ nhiệm Ôn, chị yên tâm. Em sẽ quản lý ICU thật tốt.”
Tôi ngoảnh đầu nhìn cô ta.
“Hy vọng khi thật sự đứng trước một ca cấp cứu sinh tử, cô vẫn còn tự tin như bây giờ.”
Vừa bước ra hành lang, điều dưỡng trưởng Mạnh Tri Vi đã vội vã chạy tới.
“Chủ nhiệm Ôn, giường số 6 tụt huyết áp rồi!”
Theo phản xạ, mọi người đều nhìn về phía tôi. Nhưng lần này tôi không bước tiếp. Bệnh nhân giường số 6 sáng nay vừa mới giành lại được một hơi thở từ cửa tử. Tôi biết rõ điều gì đang chờ ông ấy phía trước. Nhưng tôi càng hiểu rõ hơn một điều. Nếu tôi quay lại cứu người, công lao sẽ thuộc về Giang Nhiễm. Còn nếu thất bại, người vi phạm quy định sẽ là tôi. Giang Nhiễm tái mặt chạy vào ICU.
“Có chuyện gì vậy?”
Bác sĩ trực mồ hôi đầm đìa.
“Đã tăng liều nhưng huyết áp vẫn tụt.”
Theo bản năng, cô ta nhìn về phía tôi. Tôi không lên tiếng. Tần Tranh trầm giọng.
“Chủ nhiệm Giang, xử lý theo quy trình của cô.”
Chỉ một câu nói đã đẩy cô ta lên vị trí chỉ huy. Qua lớp kính, tôi thấy Giang Nhiễm liên tục lật bệnh án, kiểm tra máy theo dõi, hỏi tình trạng dùng . Động tác rất nhanh. Nhưng ánh mắt đã bắt đầu hoảng loạn. Bởi với bệnh nhân nguy kịch, thứ đáng sợ nhất chưa bao giờ là thiếu quy trình. Mà là chỉ còn lại quy trình. Không lâu sau, bác sĩ Triệu chạy vội ra ngoài.