Chương 1
Chương 1
Thứ muội vì muốn chứng minh mình quan trọng với quân vương đến nhường nào, đã lấy cả gia tộc ta ra làm vật tế. Nàng ta là thần nữ được tiên nhân chọn trúng. Chỉ vì một trận cãi vã với quân vương, nàng bỏ đi không lời từ biệt, bặt vô âm tín. Quân vương giận dữ, đem oán khí trút cả lên gia tộc ta. Phụ thân và mẫu thân bị giết ngay tại chỗ. Huynh trưởng bị lưu đày đến Tây Bắc xa xôi. Còn ta, bị áp giải vào quân doanh, trở thành quân kỹ. Bọn họ đem đủ mọi cực hình giáng xuống thân ta. Trên thân thể này, không còn lấy một chỗ lành lặn. Đến khi ta liều mạng bò ra khỏi quân doanh. Tưởng như đã thoát khỏi địa ngục nhân gian. Thứ đập vào mắt lại là thứ muội đã “mất tích” kia. Nàng khoác y phục tinh mỹ. Dung mạo đoan trang, gương mặt thanh tú đến không vướng một hạt bụi trần. Trong đôi mắt ấy là vẻ thương xót chúng sinh. Là lòng từ bi cao cao tại thượng. Nàng nhìn ta, giọng nói mềm mại mà áy náy:
“Tỷ tỷ, xin lỗi.”
“Với các người, ta thật sự rất hổ thẹn.”
“Nhưng nếu ta không làm như vậy, A Hận vĩnh viễn sẽ không biết, đối với hắn, ta quan trọng đến nhường nào.”
Trước khi chết. Chính mắt ta nhìn thấy thứ muội cùng quân vương Dạ Vô Hận ôm chặt lấy nhau. Ánh mắt thắm thiết như đôi tình nhân được trời đất tác thành. Khi ta mở mắt ra lần nữa. Ta đã quay về ngày trước khi thứ muội rời đi. Nhìn căn phòng với những bày biện quen thuộc, lại cúi đầu nhìn thân thể trơn nhẵn không chút thương tích của chính mình, ta lập tức hiểu ra. Ta đã trọng sinh. Mọi chuyện của kiếp trước vẫn chưa xảy ra. Tất cả vẫn còn kịp. Cánh cửa khẽ mở ra, thứ muội Mộc Tâm Vãn bước vào. Nàng mặc một thân y phục trắng, quanh người dường như phủ một tầng quang hoa nhàn nhạt. Nhìn thấy ta, nàng không nói một lời, chỉ lặng lẽ ngồi xuống. Kiếp trước, chính ta là người mở miệng trước. Ta hỏi han nàng, nàng liền trút hết tâm sự trong lòng. Nàng nói mình rất đau khổ, nói rằng Dạ Vô Hận không chịu vì nàng mà giải tán hậu cung. Nàng chỉ muốn một đời một kiếp, một người một lòng. Ta đã an ủi nàng, nói cho nàng hiểu rằng quân vương xưa nay vốn là như thế, làm sao có thể cả đời chỉ có một người. Đế vương vốn vô tình, thứ gọi là tình yêu của hắn, sao có thể bền lâu. Ta khuyên nàng đừng dây dưa thêm với Dạ Vô Hận nữa. Khi ấy, nàng dường như đã nghe lọt tai. Sau đó, nàng liền như bốc hơi khỏi nhân gian, biến mất không để lại một dấu vết nào. Dạ Vô Hận tìm nàng suốt một quãng thời gian dài, nhưng vẫn không thu hoạch được gì. Ngày thứ hai sau khi nàng biến mất, Dạ Vô Hận tìm đến ta. Hắn một tay bóp chặt cổ ta, ánh mắt hung tàn đến cực điểm.
“Tâm Vãn trước khi đi đã nói với trẫm, là ngươi nói với nàng rằng đế vương vô tình, có phải không?”
Ta không ngờ Mộc Tâm Vãn lại đem những lời đó nói thẳng với Dạ Vô Hận.
“Bệ hạ, thần nữ biết tội. Muội muội có lẽ chỉ ra ngoài giải sầu, hẳn là rất nhanh sẽ quay về.”
Dẫu ta có giải thích thế nào đi nữa. Hắn hoàn toàn không nghe. Hắn vung tay hất ta ngã ra xa. Ánh mắt lạnh lẽo đến tàn nhẫn.
“Hôm nay trẫm sẽ cho ngươi tận mắt nhìn thấy, thế nào là sự vô tình thật sự của đế vương. Với thân phận là muội muội, là nữ nhi, khi thấy gia tộc các ngươi chịu khổ như vậy, nàng hẳn sẽ quay về, phải không?”
Để ép thứ muội quay lại. Hắn hạ lệnh, trong nhà ta kẻ thì xử tử, người thì lưu đày. Còn ta, kẻ bị coi là thủ phạm ép Mộc Tâm Vãn rời đi, bị Dạ Vô Hận ném thẳng vào quân doanh, trở thành quân kỹ. Có mệnh lệnh của Dạ Vô Hận, bọn họ coi ta chẳng khác nào súc vật. Dùng những lời lẽ độc địa nhất để nhục mạ ta, dùng những thủ đoạn bẩn thỉu nhất để hành hạ ta. Ta cũng không biết trên thân mình rốt cuộc đã lưu lại bao nhiêu dấu vết của kẻ khác. Làn da này, không còn một chỗ nào là nguyên vẹn. Bọn họ cười cợt, đá ta, đánh ta, đem tôn nghiêm của một khuê nữ kinh thành ném xuống đất, giẫm đạp không thương tiếc. Ta dốc cạn toàn bộ sức lực còn sót lại, mới có thể bò ra khỏi quân doanh. Ta đã nghĩ, thứ đợi mình phía trước sẽ là ánh sáng. Nhưng đập vào mắt ta, lại là ánh nhìn thương xót chúng sinh của Mộc Tâm Vãn.