Chương 3
Chương 3
Câu hỏi của tôi giống như một cây kim. Chuẩn xác đâm thẳng vào lòng tự tôn đang phồng căng của Lưu Kiến Quân. Sắc mặt ông ta xanh mét, ánh mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
“Dám đi không?”
Tất cả mọi người có mặt đều nghe rõ mồn một. Mấy tên bảo vệ phía sau ông ta vốn còn đang xoa tay chuẩn bị gây sự, lúc này cũng bắt đầu lúng túng, đồng loạt quay sang nhìn ông chủ mình. Một ông trùm bất động sản… Lại bị một chủ nhà vô danh như tôi công khai thách thức, hỏi có dám tới chính dự án của mình hay không. Đúng là cú tát thẳng vào mặt. Nếu hôm nay ông ta chùn bước… Sau này ở khu này, ba chữ “Lưu Kiến Quân” sẽ trở thành trò cười. Ông ta không thể lùi. Cũng không còn đường lui nữa. Yết hầu Lưu Kiến Quân khẽ chuyển động, nghiến răng nặn ra vài chữ:
“Có gì mà không dám?”
Ông ta cố ép cơn giận xuống, muốn giữ dáng vẻ vẫn đang nắm quyền kiểm soát.
“Con nhóc như cô, hôm nay tôi sẽ cho cô chết cũng phải tâm phục khẩu phục.”
Ông ta liếc Vương Chí Cường một cái.
“Gọi luôn mấy chủ xe kia đi cùng. Tôi muốn xem hôm nay cô còn giở trò gì được nữa!”
Vương Chí Cường như được đại xá, liên tục gật đầu.
“Đúng đúng đúng! Tổng giám đốc Lưu anh minh! Phải để loại người vô lý này mất mặt trước đám đông!”
Ông ta vừa định quay người đi gọi điện.
“Khoan đã.”
Tôi lên tiếng ngăn lại. Mọi ánh mắt lần nữa dồn hết về phía tôi.
“Chỉ có từng này người thì chưa đủ náo nhiệt.”
Tôi lấy điện thoại ra, thong thả mở WeChat. Mi mắt Lưu Kiến Quân giật mạnh.
“Cô định làm gì?”
Tôi chẳng buồn trả lời. Trực tiếp gửi một đoạn tin nhắn vào nhóm “Chủ nhà Phỉ Thúy Giang Nam” có hơn ba trăm người.
“Chào mọi người, tôi là Chu Nhiên, chủ căn 1201 tòa 12 khu ba Phỉ Thúy Giang Nam.”
“Hôm nay ban quản lý và Tổng giám đốc Lưu bên chủ đầu tư tìm tới tôi, nói cửa sổ nhà tôi rơi xuống đập trúng năm chiếc xe dưới lầu, yêu cầu tôi bồi thường 400.000 tệ.”
“Nhưng theo tôi nhớ, khu ba của chúng ta đã bỏ hoang suốt hai năm, tòa 12 căn bản còn chưa xây tới tầng 12.”
“Hiện tại Tổng giám đốc Lưu và quản lý Vương muốn đưa tôi tới hiện trường đối chất, chứng minh đúng là cửa sổ nhà tôi rơi xuống.”
“Tôi không hiểu nhiều về xây dựng, sợ bị người ta lừa. Có hàng xóm nào rảnh hoặc hiểu chuyện này, có thể tới giúp tôi làm chứng được không?”
“Địa điểm là cổng công trường khu ba. Nửa tiếng nữa gặp.”
Gửi xong đoạn tin nhắn ấy. Tôi còn đặc biệt thêm một icon ôm quyền. Sau đó mới cất điện thoại đi, ngẩng đầu nhìn hai gương mặt đã đen như đáy nồi của Lưu Kiến Quân và Vương Chí Cường.
“Tổng giám đốc Lưu, đông người thì thêm sức mạnh. Cũng tránh việc ông bảo tôi bắt nạt ông.”
Tôi mỉm cười.
“Giờ chúng ta đi được chưa?”
Môi Vương Chí Cường run tới mức gần như co giật. Ông ta chỉ tay vào tôi, nửa ngày không nói nổi một câu. Ông ta nằm mơ cũng không ngờ tôi dám đâm chuyện này thẳng vào nhóm cư dân. Trong đó chất chứa bao nhiêu oán giận với chủ đầu tư và ban quản lý… Không ai rõ bằng ông ta. Đây đâu phải tìm người làm chứng. Rõ ràng là ném một quả bom vào thùng thuốc súng. Ánh mắt Lưu Kiến Quân lúc này đã không còn đơn giản là âm trầm nữa. Mà là sự oán độc muốn nghiền nát tôi thành tro. Ông ta siết chặt nắm tay. Gân xanh trên mu bàn tay nổi lên dữ dội. Ông ta biết. Bản thân đã bị dồn tới mép vực. Thì phải đối mặt với tôi và cả đám chủ nhà đang ngùn ngụt lửa giận. Chính là chột dạ. Chính là tự thừa nhận mọi lời tôi nói đều là thật. Dù chọn cách nào… Hôm nay ông ta cũng mất sạch mặt mũi. Lại bị một cô gái nhìn qua vô cùng bình thường như tôi từng bước ép tới đường cùng. Lưu Kiến Quân nghiến răng phun ra một chữ. Ông ta mạnh tay hất áo, quay người bước xuống lầu. Bóng lưng ấy tràn ngập sự tức giận bị dồn tới tuyệt lộ cùng cảm giác liều mạng tới cùng. Vương Chí Cường và mấy tên bảo vệ phía sau lập tức lật đật chạy theo. Tôi đóng cửa lại. Chậm rãi thay một đôi giày khác. Vở kịch hôm nay… Mới chỉ vừa kéo màn mà thôi. Không chỉ là nhân vật chính. Tôi còn là đạo diễn duy nhất của màn kịch này. Cổng công trường khu ba Phỉ Thúy Giang Nam chưa bao giờ náo nhiệt đến vậy. Trước cánh cổng sắt hoen gỉ, người đứng kín ba tầng trong ba tầng ngoài. Năm vị chủ xe xui xẻo đứng một bên, ai nấy mặt mày méo xệch, nhìn chiếc xe yêu quý bị đập móp mà thở ngắn than dài. Lưu Kiến Quân cùng đám bảo vệ ông ta dẫn theo thì mặt mũi hung dữ, giống hệt một đàn gà chọi chuẩn bị lao vào cắn nhau. Vương Chí Cường đứng cạnh Lưu Kiến Quân, liên tục lau mồ hôi, ánh mắt hoảng loạn đảo khắp đám đông. Còn nhiều nhất… Là những chủ nhà của Phỉ Thúy Giang Nam đang ùn ùn kéo tới từ khắp nơi. Tin nhắn WeChat của tôi giống như một quả bom chìm. Nổ tung cả nhóm cư dân vốn đã im lặng suốt thời gian dài.
“Cái gì cơ? Nhà còn chưa xây xong mà đã bắt người ta đền tiền cửa sổ? Chủ đầu tư điên rồi à?”
“Chu Nhiên ấy hả? Tôi biết cô ấy, hồi mua nhà từng nói chuyện qua, nhìn rất đàng hoàng.”
“Đi đi đi! Nhất định phải tới xem! Hôm nay bắt buộc Lưu Kiến Quân phải cho chúng ta một lời giải thích!”
“Chung cư bỏ hoang hai năm rồi, tôi trả hơn hai trăm kỳ vay ngân hàng mà còn chưa thấy nổi cái bóng căn nhà đâu! Hôm nay vừa hay tính sổ luôn!”
Cơn oán giận bị dồn nén suốt hai năm… Cuối cùng cũng bùng nổ hoàn toàn. Người ta dắt già mang trẻ, kéo cả gia đình tới từ khắp các khu dân cư, chen kín cả cổng công trường nhỏ bé. Khi tôi tới nơi… Trước mắt chính là khung cảnh ấy. Đám đông tự động tránh ra một lối đi.
“Chu Nhiên tới rồi!”
“Tiểu Chu, đừng sợ! Bọn tôi chống lưng cho cô!”
“Đúng vậy! Hôm nay mấy trăm người chúng tôi đứng ở đây, xem thử chủ đầu tư còn dám làm gì!”
Tiếng ủng hộ vang lên từ khắp bốn phía. Tôi gật đầu với mọi người, sau đó đi thẳng tới trước mặt Lưu Kiến Quân. Mấy tên bảo vệ bên cạnh lập tức căng thẳng, vô thức muốn chặn tôi lại. Lưu Kiến Quân giơ tay ngăn bọn chúng. Dưới ánh nhìn của hàng trăm người thế này, nếu còn giở trò vặt, chỉ càng khiến ông ta trông chột dạ hơn.
“Cô đúng là rất biết kích động lòng người.”
Lưu Kiến Quân nhìn tôi, cười lạnh.
“Làm lớn chuyện như vậy, cô được lợi gì?”
“Tôi chỉ muốn làm rõ một sự thật thôi.”