Chương 9
Chương 9
“Tôi là CEO đại diện hiện tại của tập đoàn Thẩm thị — Tần Dữ Bạch.”
“Về những lời vu khống mà ngài Tề Tư Hằng đăng tải trên mạng nhằm vào chủ tịch Thẩm Lan Quân…”
“Tôi chỉ nói ba chuyện.”
Anh ta cầm điều khiển từ xa, bấm một cái. Màn hình lớn phía sau lập tức hiện ra giấy thông báo lập án có đóng dấu đỏ chót.
“Thứ nhất.”
“Tề Tư Hằng không phải nhà khởi nghiệp gì cả.”
“Mà là nghi phạm trong vụ lợi dụng chức vụ chiếm đoạt và biển thủ công quỹ với số tiền lên tới một ngàn hai trăm vạn.”
“Hiện đội điều tra kinh tế Giang Thành đã chính thức lập án.”
“Giấc mơ Netflix của anh Tề…”
“Có lẽ phải vào tù mới làm tiếp được.”
Bình luận yên lặng đúng một giây. Sau đó bùng nổ.
“Đậu má?! Lật kèo rồi?!”
Tần Dữ Bạch không hề dừng lại. Anh ta bấm điều khiển lần nữa. Trên màn hình xuất hiện một bản giám định ADN. Tên được phóng to đến cực đại. Cha: Tề Tư Hằng. Con trai: Tề Tiểu Bảo. Xác nhận quan hệ cha con ruột thịt với xác suất 99,99%.
“Cái gọi là ‘trong sạch’, ‘vì tình yêu’ mà Tề Tư Hằng luôn miệng nhắc tới…”
“Chỉ là một vụ lừa hôn được lên kế hoạch từ trước.”
“Đứa trẻ hắn mang về, vốn không phải cháu trai.”
“Mà là con riêng của hắn với bạn gái cũ.”
“Hắn cố tình che giấu sự thật, còn dẫn dụ cô Lục Vi Nguyệt nhận nuôi đứa bé nhằm từng bước chiếm đoạt tài sản nhà họ Thẩm.”
Livestream triệt để bùng nổ.
“Má nó, đem con riêng giả làm cháu trai?!”
“Thằng này độc tới mức nào vậy trời?!”
Tần Dữ Bạch đẩy gọng kính lên. Sau đó tung ra đòn kết liễu cuối cùng. Đó là hai đoạn ghi âm đã được khôi phục dữ liệu. Trong ghi âm, giọng Tề Tư Hằng rõ ràng đến lạnh người.
“Vi Nguyệt, em quên rồi sao? Chúng ta đã nói sẽ không để con mình dính phải loại gen mục ruỗng của nhà em…”
“Mẹ em quá mạnh tay. Nếu đứa bé sinh ra, chắc chắn bà ấy sẽ biến nó thành cỗ máy kiếm tiền máu lạnh…”
“Chúng ta nhận Tiểu Bảo về đi.”
“Thằng bé giống như tờ giấy trắng.”
“Chúng ta có thể nuôi dạy nó thành một nhà từ thiện thật sự biết yêu thương…”
Tần Dữ Bạch lạnh lùng nhìn thẳng vào camera.
“Về việc phá thai.”
“Chủ tịch Thẩm chưa từng can thiệp.”
“Chính Tề Tư Hằng vì muốn con riêng thuận lợi lên vị trí thừa kế, đã dùng phương thức PUA tinh thần trong thời gian dài, dụ dỗ cô Lục Vi Nguyệt tự tay giết chết đứa con ruột của mình.”
“Cái gọi là ép con gái phá thai…”
“Hoàn toàn là bịa đặt.”
“Lý do chủ tịch Thẩm lựa chọn mang thai ở tuổi năm mươi hai…”
“Là bởi bà tuyệt đối không cho phép tâm huyết mấy đời nhà họ Thẩm rơi vào tay một tên lừa đảo nham hiểm như vậy.”
“Buổi livestream kết thúc tại đây.”
“Toàn bộ chứng cứ đã được đồng bộ chuyển giao cho phía cảnh sát.”
“Mạng internet không phải nơi đứng ngoài pháp luật.”
“Thư luật sư…”
“Đã trên đường gửi tới.”
Tần Dữ Bạch dứt khoát tắt livestream. Một đòn chí mạng. Dư luận trên mạng lập tức đảo chiều.
“Má ơi thằng con rể này đúng là ác quỷ!”
“Con gái nhà họ Thẩm cũng ngu hết thuốc chữa, bị lừa tới mức phá con ruột để nuôi con riêng cho người ta?”
“Chủ tịch Thẩm đỉnh thật! Thà liều mạng sinh lại còn hơn để tài sản rơi vào tay loại cặn bã này!”
Mà lúc này— Trong căn phòng thuê ở khu làng trong phố. Không khí đông cứng đến đáng sợ. Lục Vi Nguyệt chết lặng nhìn chằm chằm bản giám định ADN trên màn hình điện thoại. Tay nó run dữ dội. Cả cơ thể co giật theo.
“Đều là giả đúng không?”
“Là mẹ em làm giả đúng không?!”
“Tư Hằng, anh nói đi! Đây là giả mà đúng không?!”
Nó phát điên lao về phía Tề Tư Hằng đang cuống cuồng thu dọn hành lý. Tề Tư Hằng đẩy mạnh nó ra, trong mắt chỉ còn đầy chán ghét.
“Cảnh sát sắp tới rồi, ông đây không rảnh chơi trò điên với cô!”
Lục Vi Nguyệt ngã mạnh xuống sàn, trán đập vào cạnh bàn bật cả máu. Nhưng nó chẳng còn cảm nhận được đau đớn nữa. Nó quay đầu nhìn Tiểu Bảo đang ôm đồ chơi ngồi lạnh lùng nhìn mình. Đôi mày đó. Ánh mắt đó. Giống Tề Tư Hằng như đúc. Lúc này nó mới nhận ra… Bản thân rốt cuộc buồn cười đến mức nào. Vì người đàn ông này… Nó bỏ cha mẹ. Bỏ tiền bạc. Thậm chí tự tay giết chết đứa con trong bụng mình. Kết quả cuối cùng— Nó chỉ là con ngu giúp người khác nuôi con trai!
“Tề Tư Hằng!!!”
“Tôi giết anh!!!”
Lục Vi Nguyệt phát ra tiếng thét thê lương, chộp lấy con dao gọt trái cây trên bàn lao về phía hắn.
“Con điên!”