Chương 5
Chương 5
“Chỉ còn chút nữa thôi, bọn em đang làm một cải tiến táo bạo hơn.”
“Giám đốc Vương cứ yên tâm, mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát.”
Cùng lúc đó, phía khách hàng cũng bắt đầu gọi điện ngày càng dồn dập. Họ đã bắt đầu hỏi thời gian cụ thể cho buổi trao đổi phương án đầu tiên. Mỗi lần như vậy, giám đốc Vương chỉ có thể cười gượng giải thích rằng phương án đang được hoàn thiện lần cuối để đảm bảo hiệu quả tốt nhất. Nhưng sau khi cúp máy… Ông ta lập tức dồn toàn bộ áp lực lên đầu Trương Hạo. Cả tổ dự án giống như ổ kiến bị đặt trên chảo lửa. Trương Hạo thì không hiểu vẫn cố tỏ ra hiểu. Giám đốc Vương thì cuống đến mức gặp đâu chữa đó. Hai người họ kéo cả nhóm lao thẳng vào ngõ cụt. Dự án hoàn toàn rơi vào bế tắc. Lúc kể những chuyện này cho tôi nghe, giọng Tô Tình đầy vẻ hả hê không giấu nổi. Cô ấy nói hiện tại bầu không khí trong công ty căng đến mức ngột ngạt. Trương Hạo ngày nào cũng nổi nóng, đập chuột, chửi người khác là đồ vô dụng. Còn giám đốc Vương thì giống như hồn ma vật vờ trong văn phòng, đi qua đi lại không ngừng, miệng lẩm bẩm mãi một câu:
“Làm sao đây…”
Tôi nghe xong nhưng trong lòng không có quá nhiều dao động. Bởi tất cả chuyện này… Tôi đã đoán trước từ lâu. Đây không phải trả thù. Tôi chỉ lấy lại những thứ vốn thuộc về mình. Còn bọn họ… Đang phải trả giá cho sự kiêu ngạo và ngu xuẩn của chính mình. Tôi chặn triệt để toàn bộ số điện thoại của giám đốc Vương và phòng nhân sự. Hai ngày sau đó, cuộc sống của tôi yên tĩnh đến lạ. Tôi gửi hồ sơ lên vài trang tuyển dụng. Nhờ kinh nghiệm dự án tích lũy suốt mấy năm qua đủ vững vàng, tôi nhanh chóng nhận được phản hồi. Sáng thứ tư, tôi nhận được một cuộc gọi phỏng vấn. Giọng cô gái bên phía nhân sự rất dễ nghe, thái độ chuyên nghiệp lịch sự. Cô ấy nói công ty họ là Lam Hải Technology, sau khi xem hồ sơ thì giám đốc kỹ thuật cực kỳ hứng thú với kinh nghiệm của tôi, hy vọng tôi có thể sớm tới tham gia phỏng vấn. Lam Hải Technology. Tim tôi khẽ động. Đó chẳng phải chính là công ty của phía khách hàng dự án năng lượng mới kia sao? Bên đặt gói thầu 50 triệu tệ. Đúng là thế giới nhỏ thật. Tôi đè nén cảm xúc lạ lùng trong lòng, lịch sự đồng ý lời mời phỏng vấn. Thời gian được hẹn vào chiều thứ sáu. Sau khi cúp máy, tôi đang định tìm hiểu thêm về Lam Hải Technology thì điện thoại lại đổ chuông. Là một số lạ. Hiển thị địa phương. Tôi bắt máy.
“Alo, Lâm Mặc phải không? Tôi là Tiểu Lưu bên phòng nhân sự công ty.”
Giọng nói quen thuộc đến mức khiến người ta khó chịu. Tôi khẽ cau mày nhưng không lên tiếng.
“Lâm Mặc, cô đừng cúp máy, nghe tôi nói đã.”
Giọng cô ta nghe có vẻ khá gấp gáp.
“Chuyện lương của cô, giám đốc Vương đã trao đổi với bọn tôi rồi. Đúng là phía nhân sự xử lý sai, chúng tôi xin lỗi cô.”
Nghe thì rất “chân thành”.
“Giám đốc Vương đã xin duyệt tăng lương cho cô rồi. Công ty quyết định nâng lương cô lên 10.000 tệ. Cô xem… khi nào có thể quay lại làm việc?”
Lại là con số ấy. Dường như trong mắt họ, đây đã là một ân huệ lớn lao lắm rồi. Tôi gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của giám đốc Vương và cô nhân sự kia ở đầu dây bên kia.
“Chúng tôi đã nhượng bộ rất nhiều rồi.”
Nghĩ thôi cũng thấy buồn cười.
“Không cần đâu, tôi tìm được công việc mới rồi.”
Tôi lười phí lời với họ nên tiện miệng nói dối luôn. Âm lượng của cô ta lập tức tăng vọt.
“Nhanh vậy sao? Là công ty nào? Họ trả cô bao nhiêu?”
Liên tiếp những câu truy hỏi vang lên như đang thẩm vấn phạm nhân.
“Xin lỗi, đó là chuyện riêng của tôi.”
Nói xong, tôi trực tiếp cúp máy. Sau đó kéo luôn số ấy vào danh sách chặn. Nhưng rõ ràng bọn họ vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Nửa tiếng sau, Tô Tình nhắn WeChat cho tôi.
“Chị Lâm, bên nhân sự lại tới tìm giám đốc Vương rồi. Hai người đóng cửa cãi nhau rất lâu. Vừa rồi em còn nghe Trương Hạo đứng ngoài gọi điện chửi chị nữa, nói chị không biết điều, được cho mặt mũi còn không biết nhận.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy, ánh mắt vẫn chẳng có chút dao động. Đây chính là bộ mặt thật của họ. Khi cần tới bạn, bạn là cứu tinh. Khi không cần nữa… Hoặc khi bạn không chịu đáp ứng những yêu cầu rẻ mạt của họ… Bạn lập tức trở thành kẻ không biết điều. Buổi chiều, điện thoại tôi rung lên. Là một tin nhắn từ số lạ.
“Lâm Mặc, tôi là Vương Hải. Tôi biết 10.000 tệ là chưa đủ, tôi tăng thêm cho cô, 12.000 tệ! Ngoài ra tiền thưởng dự án 50 triệu tệ tôi cũng sẽ xin mức cao nhất cho cô! Chỉ cần cô quay lại giải quyết xong dự án này thì mọi chuyện đều có thể thương lượng! Đừng quên, cô là người do một tay tôi dẫn dắt nên, làm người không thể quên gốc!”