Anh Mất Tôi Vào Mùa Tuyết Paris
6 phút đọc

Chương 13

Chương 13

Kể từ khi Mạnh Nhã mang tờ phiếu siêu âm tới, phòng bệnh nhà họ Hạ không có lấy một phút bình yên. Mẹ Hạ thoạt đầu sững sờ, sau đó như túm được cọng rơm cứu mạng, lao đến bên giường: “Thừa Chu, nó mang thai con của con à? Vậy Thẩm Tri Ý làm sao còn dám làm mình làm mẩy nữa?” Thế nhưng trên mặt Hạ Thừa Chu lại chẳng có lấy một nét mừng rỡ. Anh ta nhìn chòng chọc vào tờ kết quả, ánh mắt từ từ tối lại. Thai tám tuần. Tám tuần trước, anh ta đang đi dự một hội nghị học thuật ở tỉnh khác. Ba ngày đó, tất cả người trong khoa đều có mặt, anh ta thậm chí còn không ra khỏi cửa phòng khách sạn. Mạnh Nhã đứng ở cuối giường, khóc lóc nức nở như hoa lê trong mưa: “Anh Thừa Chu, đáng lẽ em không định nói đâu. Nhưng Thẩm Tri Ý ép em đến bước đường cùng. Em không thể để con sinh ra không có bố.” Hạ Thừa Chu nhìn cô ta: “Tám tuần?” Ánh mắt Mạnh Nhã hơi hoảng loạn: “Bác sĩ nói chỉ là ước lượng thôi, có thể có sai số.” Đường Tranh đang tựa người bên khung cửa, bỗng bật cười một tiếng: “Sai số đến mức chui vào giường thằng khác luôn cơ à?” Sắc mặt Mạnh Nhã tái mét: “Đường Tranh, anh đừng có ngậm máu phun người!” Đường Tranh không thèm cãi nhau với cô ta, chỉ đặt điện thoại lên bàn. Trên màn hình là bức ảnh chụp từ camera giám sát. Tám tuần trước, vào một buổi đêm, Mạnh Nhã đang khoác tay một gã đàn ông bước vào khách sạn. Và người đàn ông đó hoàn toàn không phải Hạ Thừa Chu. Mạnh Nhã nhào tới định cướp lấy điện thoại, nhưng Đường Tranh đã giơ tay tránh thoát: “Đừng vội. Còn camera thang máy, camera sảnh, camera đăng ký nhận phòng nữa. Cô có muốn xem hết luôn không?” Tia sáng vừa lóe lên trong mắt mẹ Hạ lại vụt tắt. Bà ta quay sang trợn mắt nhìn Mạnh Nhã: “Cô mang thai nghiệt chủng của thằng khác, lại còn định đổ lên đầu con trai tôi à?” Mạnh Nhã cuống cuồng: “Không phải đâu, đó chỉ là bạn thôi.” Đường Tranh gật gù: “Bạn bè của cô đông đảo thật đấy. Đứa thì chuyển tiền cọc mua nhà, đứa thì dìu vào khách sạn, đứa thì đi đổ vỏ, đứa thì đưa lưng ra chắn dao.” Trong phòng bệnh có y tá không nhịn được phì cười. Mặt Mạnh Nhã đỏ ửng như vừa bị ai tát bôm bốp. Cô ta vội quay sang Hạ Thừa Chu, giọng điệu mềm nhũn: “Anh Thừa Chu, anh tin em đi. Em chỉ là quá sợ hãi, em sợ anh không cần em nữa.” Hạ Thừa Chu nhắm chặt mắt. Những lời lẽ này trước đây là vũ khí đắc lực nhất của cô ta, hễ cô ta rơi nước mắt là anh ta lại cảm thấy mình như một người hùng được cần tới. Nhưng giờ đây, anh ta chỉ thấy nực cười. Vì một người đàn bà như thế, anh ta đánh mất người vợ tào khang, đánh mất tiền đồ, danh tiếng, cuối cùng suýt nữa thì đổ vỏ nuôi con cho kẻ khác. Hạ Thừa Chu gằn từng chữ lạnh ngắt: “Đi làm xét nghiệm đi.” Mạnh Nhã cứng đờ người: “Thai còn nhỏ thế này sao xét nghiệm được?” Giọng luật sư Lương vang lên từ điện thoại của hộ lý: “Có thể đợi. Hoặc có thể tiến hành xác minh nguồn gốc phiếu siêu âm này trước. Cô Mạnh, nếu cô dùng tài liệu giả để cản trở quá trình đàm phán ly hôn, chúng tôi sẽ bổ sung điều khoản truy cứu trách nhiệm.” Ngón tay Mạnh Nhã run lẩy bẩy: “Tôi không làm giả.”
“Thế thì tốt.” Luật sư Lương giữ nguyên giọng điệu bình tĩnh: “Bệnh viện khám, biên lai đóng tiền, lịch sử đặt lịch khám, chúng tôi đã xin lệnh điều tra. Nếu là thật, sẽ xử lý theo pháp luật. Còn nếu không phải, tốt nhất cô nên suy nghĩ kỹ về cái giá phải trả ngay từ bây giờ.”
Phòng bệnh chìm trong tĩnh lặng vài giây. Bất chợt, Mạnh Nhã ôm bụng kêu đau đớn: “Tôi khó chịu quá. Tôi đau bụng.” Mẹ Hạ lập tức lùi lại một bước theo phản xạ. Bà ta bây giờ sợ nhất là vướng vào rắc rối. Lỡ đâu Mạnh Nhã xảy ra chuyện gì trong phòng bệnh, lại quay ra ăn vạ nhà họ Hạ thì khốn. Hộ lý bấm chuông gọi y tá. Y tá vừa bước vào, Mạnh Nhã liền vừa khóc vừa la: “Tôi muốn nhập viện. Tôi muốn giữ thai.” Y tá liếc nhìn tờ phiếu siêu âm trên tay cô ta: “Đây là phiếu khám của bệnh viện khác. Trước tiên cô phải sang phòng khám cấp cứu sản phụ khoa để kiểm tra lại đã.” Mạnh Nhã cắn chặt môi: “Tôi không có tiền.” Câu nói này vừa thốt ra, tất cả mọi người trong phòng đều đổ dồn ánh mắt vào cô ta. Ném đi hơn ba triệu tệ không chớp mắt, thế mà tiền kiểm tra lại không moi ra nổi. Đường Tranh thủng thẳng nói: “Cô có thể bán túi mà.” Mạnh Nhã siết chặt lấy chiếc túi xách như siết lấy chút thể diện cuối cùng đang rơi rụng lả tả. Nghe luật sư Lương thuật lại mọi chuyện từ Paris, tôi chỉ buông một câu: “Cứ để cô ta kiểm tra. Lưu giữ bằng chứng toàn bộ quá trình. Mỗi màn diễn kịch của cô ta đều phải trở thành bằng chứng trước tòa.” 3 giờ sáng, kết quả kiểm tra được đưa ra. Mạnh Nhã quả thật có thai. Nhưng không phải thai 8 tuần, mà là hơn 5 tuần. Năm tuần trước, Hạ Thừa Chu vừa trải qua một ca phẫu thuật cấp cứu xuyên đêm, trực liên tục 48 tiếng. Lịch trực, hồ sơ phẫu thuật, hồ sơ gây mê… mọi thứ giấy tờ chứng minh đều đầy đủ không thiếu một chữ. Và cũng trong đêm đó, Mạnh Nhã nhận phòng tại một khách sạn khác. Tên người đi cùng đăng ký nhận phòng, không ai khác chính là gã “bạn bình thường” mà cô ta vẫn hay nhắc tới trong livestream. Khi kết quả được gửi vào email, tôi đang ngồi ăn sáng ở Paris. Tôi chỉ liếc qua một cái rồi bỏ ly cà phê xuống.
“Gửi tài liệu này cho Hạ Thừa Chu. Và thông báo luôn cho Mạnh Nhã, muốn dùng đứa bé để ra điều kiện thì trước tiên tìm cho đúng cha đứa bé đã.”
Mười phút sau, Đường Tranh gửi tin nhắn: “Phòng bệnh loạn cào cào rồi. Hạ Thừa Chu vừa thổ huyết.” Tôi nhìn ánh bình minh đang dần ló rạng bên ngoài cửa sổ. Lần này tôi không cười nổi nữa, chỉ thấy ghê tởm. Thế nhưng, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Luật sư Lương lại nhắn thêm một dòng: “Thông tin thẻ căn cước Mạnh Nhã dùng để tái khám có điểm bất thường. Rất có thể cô ta có nhiều hơn một tờ phiếu siêu âm.”