Ánh Sáng Mang Tên Tôi
6 phút đọc

Chương 1

Chương 1

Khoảnh khắc Cố Trầm Chu tuyên bố ly hôn ngay trong buổi livestream, tôi vẫn đang nâng trên tay chiếc bánh kem kỷ niệm ba năm ngày cưới mà anh ta tặng. Trên mặt bánh có viết tám chữ:
"Ba năm đồng hành, trọn đời có em."
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy suốt hai giây, rồi bỗng thấy nực cười. Bởi chỉ một phút trước, Cố Trầm Chu còn nắm tay tôi, mỉm cười trước ống kính:
"Đây là vợ tôi, Tô Đường. Cô ấy đã cùng tôi đi từ một studio nhỏ bé đến được ngày hôm nay. Nếu không có cô ấy, sẽ không có Nội thất Tê Quang."
Phòng livestream ngập tràn những lời chúc phúc. Có người nói chúng tôi là hình mẫu của những cặp vợ chồng cùng nhau khởi nghiệp, có người khen Cố Trầm Chu cưng chiều vợ hết mực, cũng có người hỏi bao giờ chúng tôi mới làm tiệc đầy tháng cho con. Tôi đứng dưới sân khấu, ngước nhìn chính mình trên màn hình lớn. Chiếc váy dài màu trắng. Mái tóc được búi gọn. Trên tay nâng chiếc bánh kem, nụ cười dịu dàng, đoan trang. Trông chẳng khác nào một người phụ nữ hạnh phúc sắp được bước lên bục vinh quang. Cho đến khi Cố Trầm Chu nhận lấy chiếc micro từ tay người dẫn chương trình, giọng nói bỗng trở nên bình thản.
"Tuy nhiên, hôm nay tôi còn một chuyện nữa muốn công bố."
Tôi ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh ta nhìn tôi lạnh lẽo đến mức chẳng còn sót lại chút hơi ấm nào của tình nghĩa vợ chồng.
"Tôi và Tô Đường đã quyết định chấm dứt quan hệ hôn nhân."
Cả trường quay lập tức chìm vào im lặng. Nhưng chỉ vài giây sau, bình luận trên màn hình đã cuồn cuộn trôi đi như thác lũ. 【Ý gì đây? Ly hôn sao?】 【Vừa nãy còn ân ái lắm mà?】 【Có phải Tô Đường đã làm chuyện gì không?】 Cố Trầm Chu nhận một tập tài liệu từ nhân viên phía sau, rồi chậm rãi bước đến trước mặt tôi. Mấy chữ in đen nổi bật trên tờ giấy khiến mắt tôi đau nhói.
"Đơn thỏa thuận ly hôn."
Tôi không đưa tay nhận. Anh ta lại đưa micro lên môi, tiếp tục nói với ống kính:
"Trong cuộc hôn nhân này, tôi đã cố gắng gánh vác mọi trách nhiệm. Nhưng Tô Đường nhiều năm không tham gia điều hành công ty, một số khoản tiền của công ty còn được chuyển vào tài khoản đứng tên cô ấy. Ngoài ra, quyền sở hữu đối với mẫu sản phẩm mới mà Nội thất Tê Quang đang nghiên cứu cũng đang xảy ra tranh chấp."
"Vì công ty và toàn thể nhân viên, tôi chỉ có thể đưa ra quyết định này."
Anh ta nói quá trôi chảy. Trôi chảy đến mức như đã tập dượt không biết bao nhiêu lần. Đến lúc ấy tôi mới hiểu. Buổi livestream kỷ niệm ngày hôm nay, ngay từ đầu chưa từng là để chúc mừng. Mà là một phiên tòa được dàn dựng tỉ mỉ. Tôi ôm chiếc bánh kem đứng trên vành móng ngựa. Cố Trầm Chu chịu trách nhiệm đọc bản cáo trạng. Còn những người xa lạ trong phòng livestream sẽ thay nhau mắng chửi tôi. Tôi đưa mắt nhìn về phía sau anh ta. Ở đó đứng một người phụ nữ mặc chiếc váy dạ hội màu bạc. Thẩm Uyển Ninh. Mối tình đầu của Cố Trầm Chu. Đồng thời cũng là nhà thiết kế trưởng mà Nội thất Tê Quang đang quảng bá ra bên ngoài. Trên tay cô ta cầm một chiếc đèn. Chụp đèn cong như vầng trăng khuyết, ánh sáng len qua khe hở, tựa như một mảnh ánh trăng rơi xuống bậu cửa sổ giữa đêm khuya. Chiếc đèn ấy mang tên "Nguyệt Thực." Chỉ liếc mắt một cái, tôi đã nhận ra. Đó là thiết kế của tôi. Chính xác hơn, là bản phác thảo đầu tiên tôi vẽ vào năm đầu tiên Nội thất Tê Quang thành lập. Khi ấy tôi vẫn chưa nghỉ việc. Ban ngày đi làm ở công ty thiết kế. Tối về lại cặm cụi vẽ bản thảo trong căn phòng thuê chật hẹp. Cố Trầm Chu ngồi bên cạnh, pha cho tôi một cốc cà phê đã nguội từ lúc nào. Tôi chỉ vào bản vẽ rồi hỏi anh:
"Anh thấy nó có giống lúc mặt trăng bị mây che khuất không?"
Anh ta mỉm cười.
"Vậy gọi nó là đèn Nguyệt Thực nhé."
Khi ấy, anh ta bật cười, xoa nhẹ mái tóc tôi.
"Sau này chiếc đèn này nhất định sẽ thắp sáng hàng ngàn, hàng vạn mái nhà."
Còn bây giờ... Chiếc đèn ấy lại nằm trong tay Thẩm Uyển Ninh. Cố Trầm Chu nói với tất cả mọi người rằng... Thẩm Uyển Ninh mới là người sáng tạo thực sự. Thẩm Uyển Ninh mím môi, gương mặt hiện lên vẻ vừa buồn bã vừa bất lực.
"Tô Đường, xin lỗi. Tôi không ngờ chỉ vì chuyện này mà cô lại tức giận đến vậy."
Lời vừa dứt, phòng livestream lập tức bùng nổ. 【Cô ta còn có mặt mũi mà giận à?】 【Hóa ra là tranh chấp quyền sở hữu thiết kế.】 【Cố tổng ly hôn quá đúng!】 【Cô Thẩm đúng là lương thiện quá.】 Tôi bỗng bật cười. Không phải vì vui. Chỉ là mọi thứ trước mắt quá mức nực cười. Ngoài cười ra, tôi chẳng biết mình còn có thể làm gì nữa. Cố Trầm Chu hạ thấp giọng nhắc nhở:
"Đừng gây chuyện nữa, ký tên đi. Như vậy cô còn có thể rời đi trong thể diện."
"Thể diện?"
Tôi nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận ly hôn trong tay anh ta.
"Anh lên livestream nói tôi tự ý sử dụng tiền của công ty, làm lộ bí mật kinh doanh, còn giao tác phẩm của tôi cho người khác. Vậy mà anh gọi đó là giữ thể diện?"
Sắc mặt anh ta khẽ trầm xuống.
"Sự thật vốn là như vậy."
"Thật sao?"
Cuối cùng tôi cũng đặt chiếc bánh kem xuống chiếc bàn bên cạnh, rồi cầm lấy bản thỏa thuận. Ống kính livestream lập tức lia cận cảnh. Ai cũng nghĩ tôi sẽ khóc, sẽ mất bình tĩnh, sẽ xé nát bản thỏa thuận. Nhưng tôi chỉ chậm rãi lật sang trang đầu tiên. Trên đó ghi rõ, Cố Trầm Chu đồng ý bồi thường cho tôi 300.000 tệ. Căn nhà thuộc về anh ta. Chiếc xe thuộc về anh ta. Cổ phần công ty thuộc về anh ta. Toàn bộ tiền tiết kiệm sau hôn nhân thuộc về anh ta. Đến cả con mèo chúng tôi nuôi suốt hai năm... Cũng thuộc về anh ta. Chỉ có 300.000 tệ. Phía dưới cùng của bản thỏa thuận còn có một dòng chữ nhỏ.
"Bên B phải chuyển khỏi nơi ở hiện tại trong vòng ba ngày, không được dưới bất kỳ hình thức nào làm ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của bên A và Nội thất Tê Quang."
Đọc xong, tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
"Cố Trầm Chu, anh chuẩn bị chu đáo thật đấy."
"Chỉ cần cô ký tên, mọi người đều giữ được thể diện."
"Nếu tôi không ký thì sao?"
Sự ôn hòa trên gương mặt anh ta cuối cùng cũng biến mất.
"Tô Đường, đừng tiếp tục vô lý nữa."
Câu nói ấy được micro tại hiện trường thu lại rõ ràng, truyền thẳng vào buổi livestream. Khung bình luận bỗng im lặng trong chốc lát. Tôi nhìn anh ta. Ba năm kết hôn. Đây là lần đầu tiên anh ta để lộ con người thật trước mặt tất cả mọi người. Gương mặt mà tôi từng yêu sâu đậm lại có thể xa lạ đến thế.
"Cố Trầm Chu."