Chương 3
Chương 3
Tôi hơi nghiêng người về phía trước. Lần đầu tiên, tôi đem chính áp lực đó đẩy ngược lại.
“Tổ trưởng Lý, các anh điều tra nửa tháng, nhân chứng vật chứng đều đầy đủ.”
“Nhưng duy nhất một việc… các anh lại chưa từng điều tra.”
“Ngày hôm đó, tôi rốt cuộc đang ở đâu.”
“Là sơ suất sao?”
“Hay là… có người cố ý dẫn các anh đi sai hướng, để các anh không kiểm tra sự thật cơ bản nhất này?”
Sắc mặt Lý Kiến Quân lúc này không còn chỉ là trắng bệch. Đó là một màu xanh tái pha lẫn kinh ngạc, phẫn nộ, và cả một tia sợ hãi. Ông ta đột ngột đứng bật dậy, gân xanh trên trán nổi lên. Ông ta không nhìn tôi. Mà quay người, quát lớn với các thành viên phía sau.
“Ngay lập tức!”
“Đi trích xuất toàn bộ camera của Cục Quy hoạch ngày 15 tháng 8!”
“Còn nữa, lập tức đến Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố, xác minh tính xác thực của bộ bệnh án này!”
Mấy thành viên tổ thanh tra như bừng tỉnh, vội vàng chạy ra ngoài. Trong phòng họp, chỉ còn lại tôi và Lý Kiến Quân. Ông ta đứng đó, lồng ngực phập phồng dữ dội. Rất lâu sau, ông ta mới chậm rãi quay lại nhìn tôi. Trong ánh mắt là vô số cảm xúc phức tạp. Ông ta cầm bản giám định chữ viết trên bàn, lại nhìn sang bộ bệnh án của tôi.
“Nếu những gì cô nói là thật…”
Giọng ông ta khàn đi.
“Vậy thì người đã ngồi trong văn phòng hôm đó ký tên…”
“Rốt cuộc là ai?”
Cửa phòng họp bị đẩy mạnh bật mở. Những thành viên vừa chạy ra ngoài lại vội vã lao trở lại, như một cơn gió. Trên gương mặt mỗi người đều hiện lên một vẻ phức tạp: kinh ngạc, bối rối, và cả hoảng hốt. Người thanh niên dẫn đầu cầm một chiếc máy tính bảng, bước chân lảo đảo chạy đến trước mặt Lý Kiến Quân.
“Tổ… tổ trưởng Lý…”
Giọng anh ta run lên.
“Bệnh viện đã xác minh rồi… bệnh án… hoàn toàn là thật.”
“Đồng chí Hứa Tĩnh đúng là đã gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng vào ngày 15 tháng 8, và được cấp cứu tại Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố.”
“Chúng tôi… chúng tôi còn liên hệ với cảnh sát giao thông đã xử lý vụ tai nạn hôm đó. Hồ sơ tai nạn vẫn còn đầy đủ.”
Lý Kiến Quân giật lấy máy tính bảng. Trên màn hình là ảnh chụp từ camera hành lang bệnh viện. Mấy bác sĩ và y tá đang đẩy một chiếc giường bệnh chạy thẳng vào phòng cấp cứu. Người nằm trên giường toàn thân bê bết máu, mặt đeo mặt nạ oxy. Nhưng gương mặt đó… Rõ ràng là tôi. Tay Lý Kiến Quân khẽ run. Một thành viên khác lắp bắp bổ sung.
“Camera của cục… chúng tôi cũng đã trích xuất rồi.”
“Ngày 15 tháng 8, trưởng phòng… trưởng phòng Hứa hoàn toàn không đến cơ quan.”
“Buổi sáng cô ấy lái xe ra khỏi nhà, và gặp tai nạn ngay trên đường đi làm.”
“Toàn bộ camera trong tòa nhà văn phòng… đều không có hình ảnh của cô ấy.”
Anh ta dừng lại một chút, giọng hạ thấp hơn.
“Chỉ có vào 3 giờ 05 phút chiều, camera ghi lại hình ảnh cấp phó của cô ấy – Lưu Vĩ – đi vào văn phòng của cô.”
“Anh ta ở trong đó khoảng mười phút.”
“Lúc đi ra… trông rất hoảng loạn.”
“Hơn nữa, ngày hôm đó anh ta báo cáo… là nghỉ bệnh.”
Căn phòng họp chìm vào một sự tĩnh lặng chết chóc. Sự thật đã lộ ra như bãi đá nhô lên sau khi thủy triều rút. Một góc sắc nhọn, dữ tợn. Đây là một vụ vu khống hoàn toàn có chủ ý. Một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng, nhằm đẩy tôi vào chỗ chết. Còn cả tổ thanh tra… Điều tra suốt nửa tháng, lại bị kẻ đứng sau dắt mũi, trở thành một con dao giết người không thấy máu. Sắc mặt Lý Kiến Quân lúc xanh lúc trắng. Ông ta chậm rãi… Chậm rãi quay người lại. Ánh mắt dò xét và lạnh lùng ban đầu đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là sự áy náy sâu sắc cùng cơn giận dữ bị kìm nén. Ông ta hít sâu một hơi. Sau đó, cúi người thật sâu trước tôi.
“Đồng chí Hứa Tĩnh.”
“Do sự sơ suất trong công việc và phán đoán chủ quan của chúng tôi, suýt nữa đã gây ra một vụ oan sai không thể cứu vãn.”
“Tôi thay mặt tổ thanh tra, trịnh trọng xin lỗi cô.”
Những thành viên phía sau ông ta cũng đồng loạt cúi đầu. Tôi không nói gì. Nửa tháng tủi nhục, dày vò và tuyệt vọng, dường như đã tìm được một lối thoát. Nhưng tôi không khóc. Bởi tôi biết… Lời xin lỗi chỉ là sự bắt đầu. Trận chiến thực sự, bây giờ mới vừa mở màn. Lý Kiến Quân đứng thẳng người dậy. Ánh mắt ông ta trở nên sắc bén như một thanh kiếm vừa rút khỏi vỏ.
“Chuyện này không đơn giản chỉ là sai sót.”
“Đây là một vụ âm mưu hãm hại cán bộ nhà nước được lên kế hoạch từ trước!”
Ông ta đập mạnh tay xuống bàn. Tiếng động lớn khiến cả ly nước cũng bật lên.
“Giả mạo chữ ký, đánh cắp con dấu, dựng lên chuỗi chứng cứ giả, còn cố ý dẫn hướng điều tra của tổ thanh tra.”
“Thủ đoạn của đối phương cực kỳ lão luyện, tâm địa cũng cực kỳ độc ác!”
Ông ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt nóng rực.
“Đồng chí Hứa Tĩnh, hiện tại cô là nạn nhân duy nhất của vụ án này, cũng là điểm đột phá quan trọng nhất.”
“Tôi muốn cô nhớ lại thật kỹ.”
“Trước khi gặp tai nạn, trong công việc, cô có từng đắc tội với ai không?”
“Hoặc nói cách khác… công việc trong tay cô có động chạm đến lợi ích của ai đó không?”
Tôi nhìn ông ta. Trong đầu tôi lập tức hiện lên một gương mặt. Một gương mặt luôn mang theo nụ cười hiền hòa… Nhưng vào thời khắc quan trọng nhất, lại đẩy tôi xuống vực sâu. Tôi chậm rãi lên tiếng. Nói ra một cái tên.
“Cục trưởng của chúng tôi – Vương Kiến Quốc.”
“Một tuần trước khi xảy ra chuyện, tôi đã bác bỏ một dự án do chính ông ta phê duyệt.”
“Kế hoạch cải tạo khu phố cũ phía Nam thành phố.”
“Bởi vì tôi phát hiện doanh nghiệp mà ông ta đề xuất trúng thầu không hề có đủ tư cách thi công, hơn nữa còn có nguy cơ lớn ăn bớt vật liệu và vi phạm an toàn.”
“Vì chuyện đó… ông ta đã đập bàn ngay trong phòng làm việc.”
Đồng tử của Lý Kiến Quân co rút mạnh.