Ba Mươi Triệu Tệ Và Một Lời Vu Oan
4 phút đọc

Chương 4

Chương 4

Khi tôi về đến nhà, đã là nửa đêm. Cửa vừa mở ra, Chu Minh Vũ đang như một con thú bị dồn vào góc, đi đi lại lại đầy bồn chồn trong phòng khách. Vừa nhìn thấy tôi, anh ta lập tức lao tới.
“Tĩnh Tĩnh, cuối cùng em cũng về rồi! Sao anh gọi điện mà em không nghe?”
“Thế nào rồi? Bên tổ thanh tra…”
Lời anh ta dừng bặt. Ánh mắt lạnh lẽo của tôi khiến anh ta nghẹn lại. Có lẽ anh ta chưa từng thấy tôi như vậy. Không có giận dữ. Không có đau buồn. Chỉ là một sự lạnh lẽo chết lặng. Như đang nhìn một người xa lạ hoàn toàn không quen biết.
“Chu Minh Vũ.”
Tôi lên tiếng, giọng bình tĩnh không gợn chút sóng.
“Chúng ta ly hôn đi.”
Anh ta sững lại, dường như không hiểu tôi vừa nói gì.
“Em… em nói gì?”
“Tôi nói, chúng ta ly hôn.”
Tôi nhắc lại. Rồi bước qua người anh ta, đi đến bàn trà trong phòng khách. Tôi lấy giấy và bút trong túi ra. Bắt đầu viết. Đơn thỏa thuận ly hôn. Lúc này Chu Minh Vũ mới thật sự phản ứng lại. Sắc mặt anh ta tái nhợt. Anh ta lao tới, giật lấy cây bút trong tay tôi.
“Anh không ly hôn!”
“Tĩnh Tĩnh, rốt cuộc em bị làm sao vậy? Có phải tổ thanh tra nói gì với em không?”
“Em nghe anh giải thích, 500.000 tệ đó, anh thật sự…”
Tôi cắt ngang lời anh ta. Ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Chu Minh Vũ, đến nước này rồi, anh vẫn muốn diễn tiếp sao?”
“Anh sớm đã biết văn bản đó là giả, đúng không?”
“Anh sớm đã biết đó là một cái bẫy nhằm vào tôi, đúng không?”
“Anh không những không nhắc tôi, còn nhận 500.000 tệ, trở thành chiếc đinh cuối cùng đóng chặt tôi vào cái bẫy đó.”
“Anh thậm chí còn khuyên tôi nhận tội, bảo tôi đứng ra gánh trách nhiệm.”
Mỗi câu tôi nói ra đều như một nhát dao cắm thẳng vào tim anh ta. Sắc mặt Chu Minh Vũ từ trắng bệch chuyển thành xám ngoét. Môi run lên, nhưng không nói được lời nào.
“Vì… vì sao…”
Cuối cùng anh ta cũng lắp bắp được vài chữ. Trong mắt tràn đầy sợ hãi và khó hiểu.
“Sao em lại biết…”
“Muốn người không biết, trừ khi mình đừng làm.”
Tôi nhìn anh ta lạnh lùng.
“Tôi không chỉ biết những chuyện này.”
“Tôi còn biết ai đã sai khiến anh.”
“Là Vương Kiến Quốc, đúng không?”
“Anh họ anh – Chu Hoành – đã bắt tay với ông ta.”
“Một người muốn có dự án, một người muốn loại bỏ tôi – cái gai trong mắt.”
“Cho nên hai bên ăn ý với nhau.”
“Vì vậy mới có màn vu khống hoàn hảo này.”
Toàn thân Chu Minh Vũ run lên dữ dội. Ánh mắt nhìn tôi như nhìn thấy ma. Hai đầu gối anh ta mềm nhũn. Anh ta quỳ sụp xuống đất.
“Tĩnh Tĩnh! Anh sai rồi! Anh thật sự sai rồi!”
Anh ta ôm lấy chân tôi, khóc nức nở.
“Tất cả là do Vương Kiến Quốc! Ông ta ép anh!”
“Ông ta nói nếu anh không hợp tác thì sẽ khiến công ty của Chu Hoành phá sản, còn lôi chuyện trước đây chúng ta từng nhận phong bì ra!”
“Anh… anh chỉ nhất thời hồ đồ! Anh sợ quá!”
“Tĩnh Tĩnh, em tha cho anh lần này đi! Chúng ta là vợ chồng mà! Anh không thể mất em!”
Tôi cúi xuống nhìn người đàn ông đang khóc lóc dưới chân mình. Người chồng tôi từng yêu suốt năm năm. Lúc này chỉ thấy ghê tởm vô cùng.
“Vợ chồng?”
Tôi đá anh ta ra. Giọng nói đầy khinh bỉ.
“Khi tôi nằm trong ICU, sống chết chưa biết…”
“Anh đang làm gì?”
“Anh đang cầm tiền bẩn anh họ anh đưa, tính toán sau khi tôi sụp đổ thì các người chia 30 triệu tệ tiền công trình thế nào!”
“Chu Minh Vũ, anh không phải con người.”
Anh ta ngã vật xuống đất. Mặt xám như tro. Một câu cũng không nói được. Tôi biết, mọi suy đoán của mình… đều đúng. Tôi không nhìn anh ta nữa. Quay người vào phòng ngủ kéo ra một chiếc vali. Tôi không muốn ở lại thêm một giây nào.
“Tĩnh Tĩnh! Đừng đi!”
Chu Minh Vũ bò dậy, chắn trước cửa.
“Em không thể đi! Em đi rồi anh biết làm sao?”
“Vương Kiến Quốc sẽ không tha cho anh!”
Trên mặt anh ta lộ ra vẻ tuyệt vọng xen lẫn điên loạn.
“Tôi nói cho em biết, em đừng tưởng em đã lật ngược được!”
“Trên Vương Kiến Quốc còn có người chống lưng! Em đấu không lại ông ta đâu!”
“Nếu em dám làm lớn chuyện, ông ta sẽ khiến em chết rất thảm!”
Tôi dừng bước. Quay đầu nhìn anh ta. Tôi lấy điện thoại từ trong túi ra. Nhấn dừng ghi âm. Sau đó, ngay trước mặt anh ta, bấm gửi. Người nhận: Lý Kiến Quân. Chu Minh Vũ nhìn động tác của tôi. Cả người anh ta như hóa đá. Sự điên loạn trên gương mặt lập tức đông cứng lại. Chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột độ.
“Em… em ghi âm rồi sao?”