Bị Ép Bóc Tôm, Tôi Đập Nát Cả Một Gia Đình
6 phút đọc

Chương 3

Chương 3

Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng luật sư đúng giờ hẹn, người tiếp tôi là luật sư họ Lý khoảng bốn mươi tuổi, mặc đồ công sở gọn gàng, ánh mắt sắc bén, chính là người tôi đã liên hệ hôm qua và nổi tiếng giàu kinh nghiệm trong các vụ ly hôn.
“Chào cô Khương.” Chúng tôi ngồi xuống phòng tiếp khách, luật sư Lý đi thẳng vào vấn đề, “Tôi đã nắm sơ qua tình hình qua điện thoại, bây giờ tôi cần toàn bộ chi tiết, càng cụ thể càng tốt.”
Tôi gật đầu, bình tĩnh kể lại toàn bộ chuyện xảy ra ngày hôm qua cùng quá trình quen biết, yêu đương rồi kết hôn với Cố Dịch, từ những lời hứa trước hôn nhân cho đến sự nhu nhược sau cưới và thái độ khiến người ta buồn nôn của gia đình anh ta. Tôi nói rất rõ ràng, không khóc lóc, không thêm thắt, bởi bản thân những chuyện đó đã đủ khiến người nghe cảm thấy nghẹt thở. Luật sư Lý lắng nghe, thỉnh thoảng ghi chép vài dòng, không hề ngắt lời, cho đến khi tôi nói xong mới ngẩng đầu lên, trong ánh mắt có thêm vài phần tán thưởng.
“Cô Khương, cách xử lý của cô rất đúng, đặc biệt là việc giữ được tài sản trước hôn nhân và thay khóa ngay lập tức, cực kỳ tỉnh táo.”
Lời của bà khiến tôi nhẹ lòng hơn một chút, sau đó bà xoay sổ ghi chép về phía tôi và chuyển sang vấn đề quan trọng nhất là tài sản.
“Tiếp theo, chúng ta nói về phân chia tài sản, trước hết căn hộ đứng tên riêng của cô là tài sản trước hôn nhân, không có gì phải bàn, Cố Dịch không có quyền động vào.”
“Còn căn nhà hai người sống sau khi kết hôn mới là trọng điểm.”
Tôi nói rõ, tiền đặt cọc căn đó nhà tôi bỏ ba trăm nghìn tệ, nhà họ bỏ hai trăm nghìn tệ và đứng tên hai người, còn tiền sửa chữa cùng toàn bộ nội thất là bố mẹ tôi chi thêm hai trăm nghìn tệ và thanh toán một lần. Luật sư Lý hỏi tôi có giữ lại toàn bộ chứng từ chuyển khoản hay hóa đơn không, tôi đáp có đủ vì gia đình tôi luôn giữ lại mọi khoản chi lớn.
“Rất tốt.” Bà gật đầu, giọng nhẹ đi, “Theo quy định, phần tiền đặt cọc có thể chia theo tỷ lệ đóng góp, còn tiền sửa chữa và nội thất do phía cô chi toàn bộ, lại có chứng cứ nên hoàn toàn có thể yêu cầu quyền lợi lớn hơn.”
Sau đó bà nhắc đến sính lễ và của hồi môn, tôi hơi nghẹn lại nhưng vẫn nói rõ tình hình.
“Nhà họ đưa một trăm tám mươi tám nghìn tệ tiền sính lễ, bố mẹ tôi không giữ lại, toàn bộ đưa cho tôi, tôi dùng số đó cộng với tiền tiết kiệm mua một chiếc xe đứng tên Cố Dịch, coi như của hồi môn.”
Tôi từng nghĩ vợ chồng là một thể, không cần phân chia rõ ràng, nhưng bây giờ nghĩ lại chỉ thấy buồn cười vì sự ngây thơ của mình. Luật sư Lý nhíu mày, phân tích rằng xe đứng tên Cố Dịch nên về mặt pháp lý dễ bị coi là tặng riêng, nhưng vẫn có thể dựa vào mối liên hệ giữa sính lễ và của hồi môn để tranh chấp.
“Tuy nhiên, nếu chứng minh được đây là tặng có điều kiện, khi hôn nhân không còn thì cô có quyền đòi lại, nhưng đây sẽ là điểm tranh chấp lớn nếu ra tòa.”
Tôi gật đầu, nhìn thẳng vào bà, nói rõ yêu cầu của mình một cách dứt khoát.
“Thứ gì là của tôi, tôi không nhường một đồng, thứ gì không phải của tôi, tôi cũng không lấy, tôi chỉ muốn kết thúc nhanh gọn và không còn dính dáng gì đến gia đình đó nữa.”
Luật sư Lý nhìn tôi với vẻ hài lòng, nói sẽ giúp tôi giành lợi ích tối đa và xử lý nhanh nhất, đồng thời dặn tôi chuẩn bị đầy đủ chứng cứ và không tiếp xúc trực tiếp với nhà họ Cố.
“Sau này mọi việc cứ để tôi làm việc với phía họ, nếu họ còn quấy rối cô thì lập tức báo cơ quan chức năng.”
Rời khỏi văn phòng luật, tôi cảm thấy nhẹ đi rất nhiều, chuyện chuyên môn giao cho người chuyên môn, tôi chỉ cần ổn định tâm trạng và chuẩn bị chứng cứ là đủ. Tôi lái xe, không về căn hộ của mình mà quay lại căn nhà tân hôn, nơi tôi cần lấy lại toàn bộ đồ cá nhân và những giấy tờ quan trọng nhất. Trong nhà không có ai, mọi thứ vẫn giữ nguyên như lúc tôi rời đi, trên tường phòng khách treo bức ảnh cưới phóng to, tôi trong ảnh cười rạng rỡ còn Cố Dịch cũng dịu dàng lịch sự. Mới vài ngày, mà cảm giác đã như chuyện của một đời trước, nhưng tôi không hề dừng lại lâu. Tôi đi thẳng vào phòng làm việc, mở két sắt nơi cất toàn bộ hóa đơn và hợp đồng mà tôi tin là an toàn nhất. Nhưng ngay khoảnh khắc cánh cửa két bật mở, tim tôi chợt lạnh đi, bởi bên trong trống rỗng, toàn bộ chứng cứ… đã biến mất sạch. Trong két sắt chỉ còn lại vài tập tài liệu không liên quan, toàn bộ hóa đơn chuyển khoản tiền đặt cọc, tiền sửa chữa, tiền mua nội thất… đều biến mất sạch như chưa từng tồn tại. Máu tôi dồn lên não rồi lập tức lạnh ngắt, trong nhà không có dấu vết bị lục soát, người biết mật khẩu két ngoài tôi chỉ có Cố Dịch, không cần đoán cũng biết là anh ta. Anh ta đã quay về đây trước khi đến đập cửa nhà tôi tối qua, mang đi tất cả những thứ bất lợi cho mình, rõ ràng đã tính toán từ lúc tôi mở miệng đòi ly hôn. Anh ta không phải đến để níu kéo, mà là để xóa sạch chứng cứ, muốn nuốt trọn tài sản của tôi, nghĩ đến đó tôi chỉ thấy ghê tởm đến buồn nôn. Tôi hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại, vì hoảng loạn không giải quyết được gì, lúc này tôi cần tỉnh táo hơn bao giờ hết. Tôi lập tức gọi cho luật sư Lý, kể lại toàn bộ tình hình, đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi bà lên tiếng rất chắc chắn.
“Cô Khương, trước hết đừng hoảng, việc mất chứng từ đúng là bất lợi nhưng không phải hết cách, chuyển khoản ngân hàng là thứ không thể xóa được.”
“Chỉ cần chứng minh dòng tiền từ cô hoặc bố mẹ cô chuyển sang chủ đầu tư hoặc đơn vị thi công thì vẫn có hiệu lực pháp lý.”
“Bây giờ cô phải lập tức đến ngân hàng in toàn bộ sao kê liên quan càng sớm càng tốt, tôi nghi họ sẽ làm giả giấy tờ, ví dụ như giấy vay tiền.”
“Để biến số tiền bố mẹ cô bỏ ra thành khoản cho vay, như vậy họ sẽ chiếm lợi thế khi tranh chấp.”
Lời của bà như gáo nước lạnh giúp tôi tỉnh hẳn, đây không còn là chuyện tình cảm, mà là một cuộc chiến tôi buộc phải thắng.
“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ đến ngân hàng ngay.”
Cúp máy, tôi rời khỏi căn nhà khiến mình ngột ngạt, vừa ngồi vào xe thì điện thoại của mẹ gọi đến, giọng bà đầy tức giận ngay khi tôi bắt máy.