Chương 7
Chương 7
“Phụ thân ta tuy chỉ là nhàn chức, nhưng xuất thân thế gia thư hương, tổ tông từng giữ chức Thái phó. Từ nhỏ ta đã được phong làm Quận chúa, ra vào hoàng cung như hậu hoa viên nhà mình. Ta là quý nữ danh chính ngôn thuận trong thiên hạ này. Còn ngươi, Hứa Kính Thâm, là trượng phu của Triệu Khương Yên ta. Chỉ bấy nhiêu thôi, đã đủ để ngươi ngẩng đầu mà sống chưa?”
Hứa Kính Thâm ngẩn ra, sau đó bật cười. Hắn ôm chặt lấy ta, giống như đứa nhỏ vừa được cho kẹo, vui sướng không thôi.
“Khương Yên, cảm ơn nàng. Nàng tốt thật. Sao nàng lại có thể khiến người khác yêu thích đến thế?”
Ta cười: “Ta là Triệu Khương Yên mà, khiến người khác yêu thích có gì lạ đâu?” Hứa Kính Thâm gật đầu, nói: “Phải, Triệu Khương Yên chính là cô nương tốt nhất, được yêu thương nhất trên đời này.” Lúc tự nói thì chẳng sao, bị Hứa Kính Thâm khen như thế, ta lại có chút ngượng ngùng. Sau khi khen xong, Hứa Kính Thâm nhìn ta, hỏi: “Vậy... ta thật sự là trượng phu của cô nương tốt nhất trong thiên hạ Triệu Khương Yên rồi sao?” Ta nhìn sâu vào mắt Hứa Kính Thâm. Quả thực, ta không ưa phủ Trấn Quốc Hầu. Nếu ta không muốn, Hoàng thượng sẽ đứng ra làm chủ, chọn lại phu quân cho ta. Nhưng ai có thể đảm bảo, người kế tiếp mà ta gặp, sẽ đối xử với ta như Hứa Kính Thâm? Dù thời gian ta và hắn ở bên nhau chẳng bao lâu, nhưng ta cảm nhận được, hắn đối với ta là thật lòng. Ta không cần một cuộc hôn nhân liên kết quyền thế, càng không cần mạnh mạnh kết hợp. Ta càng thích một người khiến ta hài lòng, khiến lòng ta yên ổn. Hứa Kính Thâm, dường như chính là người ấy. Ta không trả lời câu hỏi của hắn, mà hỏi lại: “Ngươi thích ta sao?” Hứa Kính Thâm gật đầu: “Thích.”
“Nhưng ta vẫn chưa thích ngươi, ngươi có để tâm không?” Ta hỏi.
Hứa Kính Thâm lắc đầu: “Ta có thời gian để chờ.” Ta cười, đáp: “Vậy thì, phu quân của Triệu Khương Yên, về sau nhờ chàng chỉ giáo nhiều hơn rồi.” Hứa Kính Thâm nắm chặt tay ta, đáp lại: “Được.” Ta đem mọi chuyện ta biết bẩm báo lên Hoàng thượng. Bên Cẩm y vệ cũng đã có được manh mối, nay lại có hướng điều tra rõ ràng như vậy, không đến hai ngày liền tra ra sạch sẽ vụ cũ của phủ Trấn Quốc hầu. Trấn Quốc hầu có bốn người con trai, chỉ có trưởng tử là Hứa Chấn do Lão phu nhân sinh ra. Năm xưa, Hứa Chấn tranh vị trí thế tử với mấy người còn lại, vốn là chuyện nắm chắc phần thắng, nhưng ông ta lại gặp biến cố trên chiến trường, bị thương tận gốc rễ. Hứa Chấn không thể có con, mà lúc ấy dưới gối ông ta lại chưa có hài tử, chỉ có chính thất đang mang thai. Ông ta muốn làm thế tử, vậy cái thai ấy nhất định phải là con trai. Tiếc thay, lại là một nữ nhi. Lão phu nhân vì con trai, bèn đánh tráo long phượng. Thế tử phu nhân vốn không hay biết, cho đến một năm trước mới vô tình phát hiện. Bà ta muốn bù đắp cho Dương Tú, cũng căm hận Hứa Kính Thâm, càng hận việc Hứa Kính Thâm có thể cưới ta làm thê. Cho nên, ngay từ đầu bà ta đã muốn phá hoại hôn sự này. Chỉ là bà ta không ngờ, ta không những không từ hôn, mà còn cùng Hứa Kính Thâm đồng tâm hiệp lực chống lại bà ta. Còn Dương Tú...
“Nàng ta cũng là kẻ đáng thương, xuất thân bần hàn, vốn dĩ đã không được coi trọng, huống chi lại chẳng phải con ruột. Khi ba tuổi đã bị bán đi, bao năm qua sống kiếp kỹ nữ ở đất Dương Châu, đứa trẻ kia cũng là của một kẻ khách làng chơi trước đây.” Mẫu thân ta lắc đầu, thần sắc phức tạp.
Dương Tú được đón về hầu phủ, sau khi biết hết mọi chuyện thì ôm hận trong lòng. Nàng ta cho rằng Hứa Kính Thâm đã cướp đi hết thảy của nàng ta, nên oán hận tất cả mọi người. Cho nên, nếu nói thế tử phu nhân chỉ muốn phá hủy hôn sự, thì Dương Tú là muốn kéo cả phủ Trấn Quốc hầu cùng xuống bùn. Vì muốn đội nón xanh lên đầu Hứa Kính Thâm, nàng ta thậm chí còn quay lại tìm gã khách làng chơi cũ. Chỉ tiếc rằng, Dương Tú tính toán đủ đường, lại quên mất một điều trọng yếu… là ta chưa chắc sẽ thuận theo ý họ. Kẻ nào sỉ nhục, mưu hại ta, ta tuyệt không bỏ qua một ai. Dương Tú muốn báo thù phủ Trấn Quốc hầu, đó là chuyện dễ hiểu, nhưng nàng ta không nên lôi ta, một người vô can vào vũng lầy đó. Hôm nay, là ta thắng. Nhưng nếu đổi lại là một nữ tử khác, e là đời này cũng bị Dương Tú hủy hoại rồi. Huống hồ, Hứa Kính Thâm chẳng lẽ không vô tội?