Chương 5
Chương 5
Là một tập tin PDF. Tiêu đề tập tin được in đậm bằng những ký tự vô cùng nổi bật: 《Thư xin lỗi về những đối xử bất công đối với kỹ sư Hứa An Nhiên》 Tôi thậm chí không cần mở ra xem. Cũng có thể tưởng tượng được những dòng chữ đầy nhục nhã bên trong. Và gương mặt méo mó của Chủ tịch Cố khi viết nên lá thư đó. Tôi nhìn tập tin PDF nằm lặng lẽ trong nhóm chat. Giống như một tấm bia tưởng niệm. Khắc ghi toàn bộ những tủi nhục mà tôi đã chịu đựng suốt ba năm qua. Tôi bình thản cầm điện thoại lên. Nhẹ giọng nói với người ở đầu dây bên kia:
“Bây giờ...”
“Hãy gửi quyền quản trị cao nhất tạm thời của máy chủ vào email cá nhân của tôi.”
Tôi ngước mắt nhìn màn đêm ngoài cửa sổ. Khóe môi khẽ cong lên. Bởi vì tôi biết. Ván cờ này... Mới chỉ vừa bắt đầu mà thôi. Sau khi nhận được tài khoản và mật khẩu quyền truy cập cao nhất, tôi không sử dụng chiếc laptop do công ty cấp. Bởi trong chiếc máy đó chứa đầy những thứ thuộc về công ty. Những “quy tắc”. Những “giám sát”. Và những “xiềng xích” vô hình. Tôi bước vào phòng làm việc, mở chiếc máy tính cá nhân đã phủ bụi từ lâu. Đó là cỗ máy do chính tay tôi lắp ráp. Từ từng linh kiện phần cứng cho đến từng dòng mã hệ điều hành. Tất cả đều do tôi tự tay lựa chọn và xây dựng. Nó giống như một vương quốc riêng của tôi. Thuần khiết. Và tuyệt đối trung thành. Tôi thành thạo gõ xuống từng câu lệnh, kết nối vào máy chủ từ xa của công ty. Ngay trong khoảnh khắc đó. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng. Ở đầu bên kia máy chủ. Có hàng chục ánh mắt đang dõi theo. Hàng chục tài khoản kỹ thuật đang thông qua hệ thống giám sát hậu trường để quan sát từng thao tác của tôi. Có lẽ tất cả bọn họ đều muốn xem thử. Con mọt sách bị cả công ty bỏ rơi này... Rốt cuộc có bản lĩnh lớn đến mức nào. Tôi chẳng buồn để ý tới những ánh mắt soi mói ấy. Cũng không làm theo quy trình sửa lỗi thông thường. Không xem nhật ký hệ thống. Không phân tích báo cáo lỗi. Cách đó quá chậm. Và cũng quá nhàm chán. Tôi trực tiếp tiến vào tầng lõi sâu nhất của hệ thống Hoàng Hôn. Không ai hiểu vấn đề này rõ hơn tôi. Lỗi chí mạng đó. Vốn dĩ không phải lỗi. Mà là một cái bẫy logic tôi đã chôn sẵn ngay từ khi thiết kế kiến trúc hệ thống. Từ rất lâu trước đây, tôi đã nhiều lần cảnh báo Chu Nghị. Khi hệ thống xử lý dữ liệu với lưu lượng cực lớn. Tuyệt đối không được vì tiết kiệm thời gian mà bỏ qua cơ chế cảnh báo và kiểm tra xác thực do tôi thiết lập. Thế nhưng Chu Nghị... Một kẻ chỉ hiểu công nghệ nửa vời nhưng lại cực kỳ tự phụ. Vì muốn tạo ra những chỉ số hiệu suất đẹp mắt hơn. Đã dùng một bản vá thô bạo để cưỡng ép ghi đè toàn bộ cơ chế cảnh báo của tôi. Hắn tưởng rằng mình đã tìm được đường tắt. Nhưng lại không biết... Chính tay mình đã kích hoạt quả bom hẹn giờ đủ sức phá hủy toàn bộ hệ thống. Mà bây giờ. Điều tôi cần làm. Chỉ đơn giản là tháo ngòi nổ của quả bom ấy. Mười ngón tay tôi lướt nhanh trên bàn phím. Những tiếng gõ giòn giã vang lên giữa đêm khuya. Tựa như một bản piano tiết tấu dồn dập đang được chơi trong bóng tối. Trên màn hình. Những dòng mã cuồn cuộn trôi xuống như thác nước. Tái cấu trúc. Toàn bộ quá trình trôi chảy như nước chảy mây trôi. Chưa đầy mười phút. Sự cố nghiêm trọng khiến cả đội kỹ thuật ở Pháp bó tay hoàn toàn... Đã bị tôi giải quyết triệt để. Nhưng trước khi nộp mã nguồn và khởi động lại hệ thống. Tôi dừng lại. Sau đó làm một việc. Một việc có thể khiến hồ sơ nghề nghiệp của tôi mãi mãi mang theo một vết nhơ. Nhưng cũng có thể... Khiến tôi được ghi danh trong truyền thuyết. Tôi đưa con trỏ chuột đến phía trên đoạn mã vừa sửa. Rồi gõ xuống một dòng chú thích. Một dòng chú thích sẽ vĩnh viễn tồn tại trong lịch sử phiên bản của hệ thống Hoàng Hôn. Không ai có thể xóa. Không ai có thể chỉnh sửa. // Được Hứa An Nhiên khôi phục về phiên bản gốc. // Cảnh báo về bẫy logic này đã được gửi vào ngày XXXX. // Bị Chu Nghị cưỡng ép ghi đè vào ngày XXXX // nhằm theo đuổi một chỉ số hiệu suất vô nghĩa. // Nguyên nhân sự cố: // Sự ngu dốt và lòng kiêu ngạo. Dòng chú thích ấy giống như một lưỡi dao sắc bén. Khắc sâu sự bất tài và ngu xuẩn của Chu Nghị vào nền móng của tòa lâu đài kỹ thuật số do chính tôi xây dựng. Nó sẽ trở thành một bia sỉ nhục không thể xóa nhòa. Để bất kỳ kỹ sư nào tiếp quản hệ thống trong tương lai cũng đều nhìn thấy. Rằng vị cựu Giám đốc Kỹ thuật từng một thời hô mưa gọi gió... Thực chất chỉ là một tên trộm hèn hạ. Và một kẻ liều lĩnh ngu ngốc. Sau khi hoàn thành tất cả. Tôi bình thản nhấn nút:
“Gửi thay đổi và khởi động lại hệ thống.”
Vài chục giây sau. Tin nhắn của Thẩm Nguyệt bật lên. 【Khôi phục rồi!!!】 【An Nhiên! Hệ thống hoạt động lại rồi!!!】 【Cậu đỉnh quá đi mất!!!!】 Tôi nhìn chuỗi dấu chấm than chi chít trên màn hình. Trong lòng không hề có cảm giác vui sướng.