Cả Công Ty Bay Sang Pháp, Chỉ Mình Tôi Không Có Vé Máy Bay
4 phút đọc

Chương 7

Chương 7

Tôi đã giẫm đúng vào chỗ đau nhất của ông ta. Danh tiếng công ty. Giá cổ phiếu. Đó mới là những thứ ông ta coi trọng nhất. Ông ta chỉ có thể nghiến răng nhả ra từng chữ:
“Rất được.”
“Hứa An Nhiên.”
“Coi như cô lợi hại.”
Ông ta cúp máy thật mạnh. Đây chỉ mới là kết thúc của hiệp đấu đầu tiên. Cuộc chiến thật sự... Mới chỉ vừa bắt đầu. Tôi mở máy tính. Rồi kéo toàn bộ hồ sơ nhân viên cùng bảng đánh giá hiệu suất của phòng kỹ thuật ra. Ánh sáng từ màn hình phản chiếu trong đôi mắt tôi. Không gợn sóng. Bởi vì bây giờ... Đã đến lượt tôi thanh toán những món nợ cũ. Và xây dựng nên vương quốc của riêng mình. Tôi không làm theo mong muốn của Chủ tịch Cố. Tôi không quay lại công ty để ngồi lên chiếc ghế Giám đốc Kỹ thuật mà bao người thèm khát. Bởi nếu quyền lực cần phải dựa vào một văn phòng hay một chiếc ghế để chứng minh sự tồn tại của nó... Thì bản thân thứ quyền lực đó đã quá yếu đuối. Quyền lực của tôi... Đến từ những dòng mã trong đầu. Đến từ khả năng kiểm soát toàn bộ hệ thống mà không ai có thể thay thế. Suốt một tuần tiếp theo. Tôi gần như không bước chân ra khỏi nhà. Thế nhưng mức độ kiểm soát của tôi đối với phòng kỹ thuật lại lan rộng với tốc độ và sức mạnh chưa từng có. Việc đầu tiên tôi làm... Là đề bạt nhân sự. Tôi trực tiếp nâng chức cho ba kỹ sư trẻ. Ba người giống hệt tôi của ngày trước. Giỏi chuyên môn. Âm thầm cống hiến. Nhưng vì không biết nịnh nọt, không giỏi giao tiếp nên bị Chu Nghị chèn ép suốt nhiều năm. Tôi bổ nhiệm họ làm trưởng nhóm của ba dự án cốt lõi. Không họp hành. Không tổ chức lễ nhậm chức. Không phát biểu hùng hồn. Tôi chỉ đơn giản chỉnh sửa quyền hạn và chức vụ của họ trong hệ thống nội bộ. Sau đó lần lượt gọi cho từng người. Trong mỗi cuộc gọi. Tôi chỉ nói ba câu.
“Tôi là Hứa An Nhiên.”
“Từ hôm nay, dự án này do cậu phụ trách.”
“Cứ mạnh dạn làm. Có chuyện gì xảy ra, tôi chịu trách nhiệm.”
Qua điện thoại. Tôi nghe rõ giọng nói run run vì xúc động của họ. Có người thậm chí nghẹn ngào đến mức không nói nên lời. Khoảnh khắc ấy. Tôi như nhìn thấy chính mình của ba năm trước. Một cô sinh viên mới bước chân vào công ty. Ôm đầy nhiệt huyết. Tin rằng công nghệ có thể thay đổi thế giới. Việc thứ hai tôi làm... Là điều chuyển nhân sự. Tôi trực tiếp chuyển Thẩm Nguyệt từ phòng sản phẩm sang đội ngũ của mình. Bổ nhiệm cô làm Tổng phụ trách dự án. Thẩm Nguyệt hiểu kỹ thuật. Nhưng quan trọng hơn. Cô ấy hiểu con người. Có cô ấy ở đó. Tôi có thể hoàn toàn thoát khỏi những cuộc họp vô nghĩa, những quy trình rườm rà và những màn giao tiếp tiêu hao năng lượng. Để tập trung toàn bộ thời gian cho kiến trúc hệ thống. Chủ tịch Cố tỏ ra không hài lòng. Ông ta đã bóng gió phản đối vài lần. Nhưng cuối cùng vẫn phải im lặng. Bởi trên đơn điều chuyển công tác của Thẩm Nguyệt... Có chữ ký của tôi. Việc thứ ba tôi làm... Là loại bỏ ảnh hưởng. Đối với những kẻ từng bám đuôi Chu Nghị. Dựa hơi cấp trên để bắt nạt người khác. Những kẻ tung tin đồn về tôi trong văn phòng. Những người cười nhạo tôi sau khi bị bỏ lại ở sân bay. Tôi không sa thải bất kỳ ai. Quá dễ dàng với họ. Tôi rút toàn bộ bọn họ khỏi những dự án cốt lõi. Điều sang bộ phận kiểm tra hệ thống cơ bản. Sao lưu nhật ký. Kiểm tra máy chủ. Làm những công việc đơn điệu nhất. Nhàm chán nhất. Ít giá trị kỹ thuật nhất. Khối lượng công việc không lớn. Nhưng tính sát thương thì cực mạnh. Tôi cũng hủy bỏ toàn bộ hệ thống KPI vô lý và những quy trình báo cáo dài dòng mà Chu Nghị từng lập ra để tô điểm thành tích cá nhân. Trong đội ngũ của tôi. Chỉ có hai tiêu chí: Chất lượng mã nguồn. Đóng góp thực tế. Ai có năng lực. Người đó lên. Không có năng lực. Thì nhường chỗ. Đơn giản như vậy. Trong một cuộc họp trực tuyến toàn bộ phòng kỹ thuật. Tôi lần đầu tiên bật camera. Đó cũng là lần đầu tiên tôi xuất hiện công khai kể từ khi trở thành Giám đốc Kỹ thuật. Tôi không còn đeo cặp kính gọng đen dày cộp nữa. Cũng không còn buộc mái tóc đuôi ngựa quen thuộc. Tôi tháo kính xuống. Trang điểm nhẹ. Khoác lên người bộ vest trắng đơn giản nhưng sắc sảo. Khoảnh khắc gương mặt tôi xuất hiện trên màn hình. Tôi nhìn thấy sự kinh ngạc thoáng qua trong mắt rất nhiều người. Có lẽ chưa ai từng nghĩ tới. Hứa An Nhiên luôn cúi đầu làm việc.