Chương 5
Chương 5
“Căn nhà là bố mẹ tôi để lại, tôi muốn bán thì bán, cô không có tư cách ngăn cản.”
Đoạn ghi âm tiếp theo là giọng mẹ chồng.
“Nó chỉ là người ngoài, quản chuyện nhà họ Chu làm gì.”
Sắc mặt Chu Khải Minh lập tức xám ngoét. Rất nhanh, hắn đổi giọng:
“Vợ chồng với nhau, cô có nghĩa vụ phải báo cho tôi biết.”
Tôi gật đầu.
“Vậy nửa năm nay anh lén chuyển cho Chu Khải Hàng 120.000 tệ, anh đã từng nói với tôi chưa?”
Chu Khải Minh nghẹn họng. Tôi tiếp tục:
“Anh luôn miệng nói căn nhà là tài sản thừa kế trước hôn nhân, không liên quan gì tới tôi.”
“Bây giờ nhà tăng giá rồi, anh lại muốn tôi làm tròn nghĩa vụ vợ chồng?”
Chu Khải Minh lập tức quay sang mắng mẹ tôi.
“Nhà họ Thẩm các người nhân lúc cháy nhà đi hôi của!”
Mẹ tôi lấy ra bảng sao kê ngân hàng.
“450.000 tệ tiền nhà, thuế phí, phí môi giới, tất cả đều hợp pháp.”
“Không ai ép các người bán, cũng không ai dìm giá. Là chính các người tự nguyện bán.”
Chu Khải Minh đưa tay muốn giật tài liệu. Bố tôi lập tức giữ chặt cổ tay hắn. Tôi ngay lập tức báo cảnh sát.
“Có người xông tới cửa nhà bố mẹ tôi đe dọa, còn định cướp tài liệu hợp đồng.”
Chu Khải Minh lập tức đổi sắc mặt.
“Cảnh sát tới cũng vô ích thôi, đây chỉ là chuyện vợ chồng cãi nhau.”
Lúc cảnh sát tới nơi, giọng hắn đã mềm đi hẳn.
“Đồng chí à, chỉ là việc gia đình thôi.”
Tôi lấy giấy xác nhận thời gian hòa giải ly hôn ra.
“Chúng tôi đang làm thủ tục ly hôn.”
“Vừa rồi anh ta đập cửa, đe dọa, còn muốn cướp tài liệu. Toàn bộ quá trình tôi đều đã quay video.”
Hàng xóm trong hành lang đều kéo ra xem. Có người nhỏ giọng nói:
“Bán nhà học khu giá 6.000.000 tệ với giá 500.000 tệ, trách ai được?”
Chu Khải Minh nghe thấy, sắc mặt càng khó coi hơn. Hắn sợ nhất là mất mặt. Nhưng hắn càng muốn che đậy, lại càng giống như tự đưa mặt ra cho người khác nhìn. Cảnh sát yêu cầu hắn rời đi, đồng thời lập biên bản. Trước khi đi, Chu Khải Minh nhìn chằm chằm vào tôi.
“Thời gian hòa giải vẫn chưa kết thúc, cô vẫn là vợ tôi.”
“Số tiền đó, tôi nhất định sẽ lấy lại.”
Trước khi đóng cửa, tôi cong môi cười.
“Vậy anh thử hỏi pháp luật xem… chiếc Porsche của em trai anh có được công nhận không.”
Cánh cửa khép lại. Đường Đường từ phòng ngủ bước ra. Con bé hỏi:
“Mẹ ơi… sao bố dữ vậy?”
Tôi ngồi xổm xuống chỉnh lại cổ áo cho con.
“Bởi vì bố con phát hiện ra… không phải thứ gì cũng cướp được.”
Con bé lại hỏi:
“Vậy bố có cướp con đi không?”
Tôi nắm lấy tay con bé.
“Không đâu.”
Lần này, tôi không tự lừa mình nữa. Tất cả bằng chứng, tôi đã giao hết cho luật sư Tần. Ngày hôm sau sau khi Chu Khải Minh tới gây chuyện, mẹ chồng bắt đầu giả bệnh. Trong nhóm họ hàng, bà ta gửi một đoạn ghi âm thoại.
“Tôi bị Thẩm Tri Ý làm cho đau tim rồi, nó muốn ép chết bà già này mà.”
Họ hàng lần lượt gọi điện cho tôi.
“Tri Ý à, làm người đừng tuyệt tình quá.”
“Dù sao căn nhà cũng là của nhà họ Chu, con làm vậy không đẹp đâu.”
“Sức khỏe người già quan trọng, con nhường một bước đi.”
Tôi không giải thích với bất kỳ ai. Tôi trực tiếp gửi đoạn ghi âm mẹ chồng chửi Đường Đường là đồ lỗ vốn vào nhóm. Cả nhóm im lặng suốt mười phút. Sau đó mẹ chồng gửi một tấm ảnh nằm trên giường bệnh. Ngay sau đó Chu Khải Hàng đăng tin nhắn: 【Mẹ tôi bị Thẩm Tri Ý chọc tức tới nguy kịch, cô ta mưu chiếm tài sản của người già, không còn thiên lý nữa.】 Tôi đọc xong, trực tiếp gọi 120.
“Có người già tự nói bị đau tim, địa chỉ là…”
Khi xe cứu thương chạy tới dưới lầu nhà họ Chu, hàng xóm đã đứng kín xung quanh. Bác sĩ tới tận nhà thì thấy mẹ chồng đang ngồi trên sofa cắn hạt dưa. TV còn đang chiếu phim mẹ chồng nàng dâu. Bác sĩ hỏi:
“Ai bị đau ngực?”
Mẹ chồng suýt nuốt luôn vỏ hạt dưa.
“Tôi… tôi vừa nãy đau thôi, giờ đỡ rồi.”
Bác sĩ vẫn làm kiểm tra theo quy trình.
“Khuyên bà nên tới bệnh viện làm điện tâm đồ.”