Căn Nhà Học Khu Và Cuộc Hôn Nhân Mục Ruỗng
6 phút đọc

Chương 7

Chương 7

“Mấy người dựa vào đâu kéo xe của con trai tôi? Đây là thể diện của nhà họ Chu chúng tôi đấy!”
Nhân viên vẫn lạnh tanh.
“Trong hợp đồng ghi rất rõ, hồ sơ bổ sung quá hạn mà không thông qua xét duyệt thì xe sẽ bị tạm giữ.”
Xe kéo nhanh chóng tới nơi. Chiếc Porsche bị kéo đi ngay trước cửa khách sạn. Đám họ hàng đứng xung quanh giơ điện thoại quay lia lịa. Mẹ chồng nhào tới muốn cản lại nhưng bị bảo vệ giữ chặt. Chu Khải Hàng hoàn toàn sụp đổ.
“Anh! Anh nói giúp em đi chứ!”
Chu Khải Minh cố nén giận.
“Cậu khai khống thu nhập làm gì?”
“Chẳng phải anh nói em phải có thể diện sao?”
“Tôi bảo cậu có thể diện, chứ không bảo cậu kéo tôi xuống làm kẻ đổ vỏ!”
Mẹ chồng quay sang đánh mạnh vào người Chu Khải Minh.
“Con cứ đứng nhìn em trai bị bắt nạt như vậy à? Bố con mất sớm, con là anh cả, con không lo thì ai lo?”
Kiếp trước tôi đã nghe vô số lần. Trưởng huynh như cha. Sau đó trưởng tẩu thì thành máy rút tiền. Con gái thì chẳng khác gì bụi đất. Hôm nay, cuối cùng cũng tới lượt bọn họ tự nuốt lấy hậu quả. Lâm Mạn gửi cho tôi đoạn video quay tại hiện trường. Lúc Porsche bị kéo đi, Chu Khải Hàng còn chạy theo mấy bước. Kính râm rơi xuống. Đầu tóc rối tung. Ống quần còn bị mắc vào bồn hoa trước khách sạn. Thảm hại một cách vô cùng trọn vẹn. Tôi xem hết video rồi chuyển cho luật sư Tần. 【Hồ sơ vay xe giả có liên quan tới hợp đồng khởi nghiệp giả không?】 Luật sư Tần trả lời: 【Có thể điều tra.】 Tôi tắt điện thoại. Đường Đường đang ngồi chơi xếp hình. Con bé ngẩng đầu hỏi tôi:
“Mẹ ơi… người xấu sẽ luôn xấu sao?”
Tôi nghĩ một lúc rồi đáp: Khuôn mặt nhỏ của con bé lập tức nhăn lại. Tôi xoa đầu con bé, bổ sung thêm:
“Nhưng người xấu cũng sẽ té đau.”
Đường Đường nghiêm túc gật đầu.
“Vậy thì đáng đời.”
Tôi bật cười thành tiếng. Không giành lại được nhà, xe cũng bị kéo mất. Chu Khải Minh bắt đầu chuyển sang giành Đường Đường. Hắn đăng ảnh cũ hai bố con lên vòng bạn bè. Trong ảnh, là sinh nhật hai tuổi của Đường Đường, hắn bế con bé đúng ba phút. Caption viết: 【Máu mủ ruột rà, dù khó khăn thế nào cũng sẽ không từ bỏ con gái.】 Tôi nhìn bức ảnh ấy mà suýt bật cười vì tức. Ngày hôm đó Đường Đường sốt cao, hắn thấy xui xẻo nên ăn bánh sinh nhật xong liền đi uống rượu với Chu Khải Hàng. Bây giờ lại đóng vai người cha tốt. Buổi chiều, cô giáo nhà trẻ gọi điện cho tôi.
“Mẹ của Đường Đường phải không ạ? Bố và bà nội của bé đang ở cổng trường, nói muốn đón bé về.”
Tôi lập tức chạy tới. Trước cổng trường mẫu giáo, mẹ chồng đang lớn tiếng cãi nhau với bảo vệ.
“Con bé mang họ Chu, dựa vào đâu không cho chúng tôi đón?”
Chu Khải Minh đứng bên cạnh, sắc mặt cực kỳ khó coi. Đường Đường núp sau lưng cô giáo, nước mắt lưng tròng. Vừa nhìn thấy tôi, con bé lập tức chạy tới.
“Mẹ ơi, con không đi với họ đâu.”
Tôi không cãi nhau với Chu Khải Minh. Việc đầu tiên tôi làm là yêu cầu nhà trường mở camera giám sát. Trong phòng theo dõi, hình ảnh hiện lên vô cùng rõ ràng. Mẹ chồng đưa tay muốn kéo Đường Đường. Con bé sợ hãi lùi về phía sau. Mẹ chồng lập tức chửi:
“Đồ lỗ vốn, còn dám không nhận bà nội à?”
Đường Đường vừa khóc vừa nói:
“Bà nội hay mắng con… còn bắt con nhặt bát nữa…”
Sắc mặt Chu Khải Minh từng chút từng chút sa sầm xuống. Chu Khải Minh quay sang nhìn tôi.
“Bình thường cô dạy con kiểu này à?”
Tôi lấy tập tài liệu ra. Phiếu khám sức khỏe của Đường Đường. Danh sách ký tên họp phụ huynh. Biên lai đóng học phí phỏng vấn nhà trẻ. Bệnh án vết thương. Trong tất cả các mục, người chăm sóc chính đều là tôi. Cô giáo cũng lên tiếng:
“Từ khi Đường Đường nhập học tới giờ, người đưa đón, trao đổi, làm bài tập cùng bé đều là mẹ. Bố gần như chưa từng xuất hiện.”
Chu Khải Minh vẫn cố cãi.
“Tôi bận công việc.”
Đường Đường đột nhiên ngẩng đầu hỏi hắn:
“Bố ơi… hôm con chảy máu tay, tại sao bố không bế con?”
Chu Khải Minh khựng lại. Con bé lại hỏi tiếp:
“Hôm con phỏng vấn, tại sao bố lại đi cùng chú xem mắt?”
Hai câu nói ấy còn đau hơn tất cả bằng chứng của tôi. Các phụ huynh đứng xem xung quanh bắt đầu xì xào.
“Thế này mà còn đòi giành quyền nuôi con à?”
“Đứa bé sợ tới mức đó rồi.”
Mẹ chồng vẫn chưa chịu dừng.
“Nó là trẻ con thì hiểu cái gì? Chắc chắn là Thẩm Tri Ý dạy nó nói!”
Tôi nhìn về phía hiệu trưởng.
“Phiền cô làm giúp tôi một bản tường trình tình huống.”
Hiệu trưởng gật đầu.
“Chúng tôi sẽ ghi lại đúng sự thật.”
Luật sư Tần nhanh chóng tới nơi. Cô ấy trực tiếp nhắc nhở Chu Khải Minh:
“Các người cưỡng ép đón trẻ đã gây ra tâm lý sợ hãi cho đứa bé. Phía chúng tôi sẽ xin quyền giám hộ tạm thời, nếu cần còn có thể xin lệnh bảo vệ an toàn cá nhân.”
Chu Khải Minh cuối cùng cũng hoảng.
“Tôi là bố con bé.”
Tôi nhìn hắn.
“Làm bố không chỉ là nằm trên một cuốn hộ khẩu.”
Hắn nhìn chằm chằm vào tôi.
“Thẩm Tri Ý, cô đang lấy con ra làm con bài mặc cả.”
Tôi bế Đường Đường lên. Con bé tựa đầu vào vai tôi, lí nhí nói:
“Mẹ ơi… con không muốn gặp bố nữa.”
Chu Khải Minh nghe thấy. Trên mặt hắn thoáng qua một khoảng trống rỗng. Tôi từng nghĩ hắn sẽ đau lòng. Nhưng giây tiếp theo, hắn lại nói:
“Cô nhìn xem, cô dạy con thành máu lạnh tới mức nào.”
Chút hy vọng cuối cùng trong tôi… Hoàn toàn vỡ nát. Tôi đưa Đường Đường rời đi. Video camera giám sát được sao lưu lại, trở thành bằng chứng quan trọng nhất trong hồ sơ tranh quyền nuôi con. Tối hôm đó, sau khi Đường Đường ngủ say, tôi nhìn rất lâu vào vết sẹo trên tay con bé. Sự thất vọng của một đứa trẻ dành cho cha mình… Không phải chỉ trong một ngày mà có. Mà là từng lần chìa tay ra nhưng không ai nắm lấy. Từng lần mở miệng nhưng không ai lắng nghe. Cho tới cuối cùng… Con bé học được cách không chìa tay nữa. Cũng không gọi nữa. Điều đó mới đau nhất.