Căn Nhà Học Khu Và Cuộc Hôn Nhân Mục Ruỗng
4 phút đọc

Chương 9

Chương 9

Là mẹ chồng gọi tới. Hắn vừa bắt máy, bên kia đã gào lên inh ỏi:
“Khải Minh, con mau về đi! Tiền phạt vi phạm hợp đồng vay xe của Khải Hàng phải bồi thường rồi, người ta tới tận nhà rồi!”
Sắc mặt Chu Khải Minh lập tức cứng đờ. Hắn cúp máy, quay sang nhìn tôi. Tôi không nói gì. Chính hắn cũng hiểu… Cái tát này tới quá nhanh. Đột nhiên hắn nắm lấy tay tôi.
“Tri Ý, chia cho anh một nửa lợi nhuận căn nhà đi.”
Xung quanh đã có người nhìn sang. Hắn hạ thấp giọng, rõ ràng đang nóng nảy.
“Vợ chồng với nhau bao năm, em không thể tuyệt tình như vậy.”
“Hôm nay anh muốn giữ vợ… hay muốn giữ 6.000.000 tệ?”
Hắn không trả lời được. Tôi rút tay lại, xoay người đi vào đại sảnh. Phía sau đột nhiên vang lên tiếng bịch. Chu Khải Minh quỳ xuống.
“Anh sai rồi!”
Cả sảnh dân chính phút chốc im lặng. Người như hắn, sợ nhất là mất mặt. Vậy mà hôm nay lại quỳ giữa nơi đông người qua lại, mất sạch thể diện. Nhưng tôi biết rõ. Thứ hắn quỳ không phải cuộc hôn nhân này. Mà là căn nhà kia. Tôi dừng bước.
“Chu Khải Minh, nếu anh từng quỳ xuống vì Đường Đường dù chỉ một lần, tôi cũng sẽ không thấy ghê tởm anh đến vậy.”
Mặt hắn đỏ bừng. Nhân viên lại xác nhận lần cuối hai bên có tự nguyện ly hôn hay không.
“Tự nguyện.”
Chu Khải Minh nghiến răng:
“Tôi không đồng ý.”
Tôi chẳng hề bất ngờ. Luật sư Tần đã chờ sẵn bên ngoài. Cô ấy đưa tài liệu cho tôi.
“Đơn khởi kiện ly hôn đã chuẩn bị xong.”
Chu Khải Minh sững người.
“Cô đã tính toán từ trước rồi?”
Tôi nhìn hắn.
“Kể từ ngày anh bắt con gái tôi nhặt mảnh bát vỡ.”
Trong hồ sơ có đầy đủ chứng cứ bạo lực lạnh kéo dài. Có sao kê chuyển dịch tài sản. Có ghi âm mẹ chồng chửi bới. Có camera nhà trẻ. Có cả biên bản cưỡng ép đón con. Và cả tờ giấy hắn tự tay viết: “Người vợ tự nguyện ra đi tay trắng.” Chu Khải Minh xem xong, tay run tới mức cầm không vững.
“Cô gài tôi?”
Tôi bình thản đáp:
“Các người làm mọi chuyện đó, tôi chỉ đứng nhìn thôi.”
Hắn còn muốn cản lại. Luật sư Tần trực tiếp chắn giữa hai người.
“Anh Chu, kéo dài ly hôn cũng không ảnh hưởng tới việc truy hồi tài sản. Càng kéo dài, anh càng phải giải thích nhiều khoản chuyển tiền hơn.”
Chu Khải Minh hoàn toàn sụp đổ.
“Thẩm Tri Ý… có phải ngay từ đầu cô đã không muốn sống với tôi nữa không?”
Tôi nhìn hắn.
“Ngay từ đầu… tôi từng muốn.”
“Là chính cả nhà anh, từng chút từng chút một đẩy tôi ra ngoài.”
Nói xong câu đó, tôi lại thấy nhẹ nhõm vô cùng. Chu Khải Minh đứng chết lặng tại chỗ. Tôi xoay người rời đi. Phía sau vang lên tiếng mẹ chồng vừa chạy tới vừa khóc lóc:
“Khải Minh, con quỳ trước nó làm gì? Bảo nó nhả căn nhà ra!”
Mọi người trước cục dân chính đều quay sang nhìn bọn họ. Tôi không quay đầu lại. Có những trò cười… Không cần tôi ra tay. Bọn họ tự diễn cũng đủ trọn vẹn rồi. Sau khi vụ kiện bắt đầu, Chu Khải Hàng hoàn toàn cuống loạn. Xe không còn. Xem mắt thất bại. Hợp đồng khởi nghiệp giả bị bóc trần. Ngay cả bạn bè cũng bắt đầu thúc nợ. Hắn chắc chắn tất cả đều do tôi hại. Tôi nhận được một tin nhắn nặc danh. 【Ra đường cẩn thận đấy.】 Ký ức của kiếp trước lập tức ùa về. Ánh đèn pha. Tiếng phanh xe. Âm thanh xương cốt gãy nát. Và cả câu nói của Chu Khải Hàng:
“Ai bảo cô dám nhòm ngó tiền của anh tôi.”
Tôi không cố gồng mình nữa. Tôi lập tức báo cảnh sát lưu hồ sơ, đồng thời đưa tin nhắn cho luật sư Tần. Lâm Mạn đi cùng tôi lắp camera hành trình ghi hình trước sau. Cô ấy vừa nhìn thợ lắp đặt vừa chửi:
“Cái nhà này đúng là cứt bọ hung đội mặt nạ, vừa thối vừa thích làm màu.”
Tôi bị cô ấy chọc cười. Nhưng cười xong, lòng tôi vẫn nặng trĩu. Không phải tôi không sợ. Chỉ là kiếp này… Tôi sẽ không để nỗi sợ cầm vô lăng thay mình nữa.