Đích Tỷ Không Muốn Gả, Phụ Mẫu Liền Đẩy Ta Lên Kiệu
5 phút đọc

Chương 1

Chương 1

Đích Tỷ Không Muốn Gả, Phụ Mẫu Liền Đẩy Ta Lên Kiệu Ta là thứ nữ nhà họ Lưu, thân phận thấp hèn, chẳng được ai coi trọng. Vốn định sẽ gả đại cho một người nào đó, chỉ mong có nơi nương tựa, sống qua ngày. Nào ngờ, vị hôn phu của tỷ tỷ ta – đích trưởng nữ – lại gặp nạn giữa đường: trú//ng đ//ộc, ngã ngựa, thành kẻ bệnh tật qu //è qu //ặt. Tỷ tỷ sống ch //ết không chịu gả, phụ mẫu vì thế mà đẩy ta lên thay. Hôm đó, lúc hai nhà gặp mặt, chàng – Lương Tùy An – ánh mắt trong trẻo mà bình thản, hỏi ta:
“Lưu Ngũ cô nương, ta nay mang bệnh, chân cũng tật, như thế này… nàng thật sự nguyện ý gả cho ta sao?”
Ta không né tránh, đáp:
“Tiểu Hầu gia, ta vốn chẳng có nhà chồng nào tốt đẹp để chọn.”
“Nếu chàng không chê, ta nguyện một lòng một dạ chăm sóc chàng đến cuối đời.”
“Nếu… nếu chẳng may chàng đi trước, ta sẽ vào am ni cô, tụng kinh niệm Phật ngày ngày cầu phúc cho chàng.”
Chàng khẽ bật cười, nụ cười ấy nhẹ nhàng như gió xuân qua tán liễu, từ đó cũng khắc vào lòng ta một đời an yên. Ta là nữ nhi do một nha hoàn hồi môn của phu nhân sinh ra. Chỉ vì mẫu thân ta có dung nhan kiều diễm, nên khi phu nhân không có mặt trong phủ, phụ thân liền giở trò cưỡng bức. Phu nhân cho rằng chính mẫu thân ta dụ dỗ ông, từ đó thường xuyên đánh mắng không nể nang, roi vọt chẳng chút khoan dung. Chẳng bao lâu sau, mẫu thân phát hiện mình đã mang thai. Phu nhân giận đến mức ném vỡ cả chén trà trên bàn, tức giận nghiến răng ken két. Phụ thân thấy phu nhân nổi trận lôi đình như thế, vốn định thu nạp mẫu thân làm tiểu thiếp, cũng đành vội vàng gác lại. Từ hôm ấy trở đi, trong mắt phu nhân, mẫu thân ta trở thành cái gai không nhổ không được, cái đinh cắm sâu trong tim. Mang thai ta, mẫu thân vẫn phải làm đủ mọi việc nặng nhọc trong phủ. Tới tháng thứ tám của thai kỳ, có lần đang giặt đồ bên giếng, bà trượt chân té ngã, dẫn tới sinh non. Bà mụ bế ta lên như bế một con mèo con, thấy ta gầy yếu, sắc mặt tím tái, liền quay sang hỏi phu nhân nên xử lý thế nào. Phu nhân chỉ liếc mắt qua một cái, vẻ mặt ghét bỏ, dửng dưng nói:
“Nếu nó còn sống thì cứ để sống, còn không sống nổi thì quăng đi.”
Nhưng ta mạng lớn, cứ thế mà bám trụ được giữa cửa sinh tử. Mẫu thân sau khi sinh chưa được bao lâu, đã bị phu nhân lấy cớ đuổi ra trang trại ngoại thành. Nơi ấy hoang vu hẻo lánh, cuối cùng bà vì bệnh mà qua đời. Ta chưa từng gặp mẫu thân lấy một lần. Lớn lên, ta được nhũ mẫu nuôi nấng. Nhũ mẫu là người hiền hậu, bao năm nay một tay chăm sóc, dạy dỗ ta khôn lớn. Trong phủ họ Lưu còn có vài tỷ muội khác, đều là con thứ như ta, chúng ta ở cùng trong Phong viện. Nhưng điểm khác biệt là — các nàng có mẫu thân, còn ta chỉ có nhũ mẫu làm chỗ dựa duy nhất. Mẫu thân các nàng thường nói ta là nghiệt chủng do hồ ly tinh sinh ra, nên các tỷ muội ấy đều xa lánh, chẳng ai thèm chơi cùng ta. Chúng ta chỉ có ba gian phòng nhỏ nằm sâu trong cùng Phong viện, bài trí đơn sơ đến mức chẳng có thứ gì đáng giá. Mỗi khi trời nổi giông hay đổ mưa lớn, mái nhà liền dột tứ tung, ướt lạnh cả giường chiếu. Ta và nhũ mẫu chỉ còn biết đến thỉnh quản gia, mong ông ta phái người tới sửa lại mái nhà. Thường thì ngoài miệng quản gia gật đầu đáp ứng, nhưng xoay người đi rồi liền chẳng buồn đoái hoài. Chúng ta đành cắn răng lấy chút bạc vụn biếu riêng cho đám sai dịch, nhờ bọn họ vá tạm vài chỗ. Vá chỗ này, đắp chỗ kia, vá tới vá lui, chẳng nơi nào ra nơi nào. Dù cố thế nào, cũng chẳng thể sánh với chỗ ở của một thiên kim tiểu thư trong Lưu phủ. Về sau, ta dần lớn. Những việc như leo lên mái nhà, ta cũng nghiến răng tự làm. Mỗi lần như vậy, nhũ mẫu lo đến tái mặt, giọng run run:
“Tiểu thư của ta ơi, để ta làm cho! Nhỡ đâu con ngã xuống thì làm sao bây giờ?”
Ta vỗ ngực, cười khanh khách:
“Nhũ mẫu ơi, Song Nhi lớn rồi mà! Con nhanh như khỉ, lanh lợi hơn người, người nhìn cho rõ nhé!”
Nói rồi, ta trèo thang, men theo mái ngói mà lần bước. Tay chân rón rén, ta nhặt từng miếng ngói bị gió thổi bay, ấn chặt lại cho ngay ngắn. Lúc leo xuống, nhũ mẫu chạy tới ôm chặt ta, mặt mày căng thẳng, liên tục hỏi có sợ không. Tay ta vừa chạm vào lòng bàn tay bà, chỉ thấy đầy mồ hôi lạnh. Ta ngẩng đầu, cười tươi như ánh nắng:
“Người xem đi, con đâu có sao. Không những sửa xong rồi, còn tiết kiệm được năm mươi xâu tiền nữa đấy!”
Nhũ mẫu nghe vậy, xoa đầu ta, giọng dịu dàng mà trách yêu:
“Không được làm thế nữa, tiểu thư thì cũng nên có dáng dấp của tiểu thư chứ.”