Đích Tỷ Không Muốn Gả, Phụ Mẫu Liền Đẩy Ta Lên Kiệu
5 phút đọc

Chương 2

Chương 2

Nhưng ta, ngoài cái danh con gái nhà họ Lưu, thì có gì giống thiên kim tiểu thư đâu? Bọn hạ nhân trong phủ đều nhìn sắc mặt người mà ứng xử. Mỗi tháng phát tiền tiêu dùng, nhũ mẫu đều phải chắt chiu bớt ra một phần để thưởng riêng cho hạ nhân, đổi lấy sự yên ổn. Ba bữa ăn một ngày, ta với bà chỉ mong được no bụng. Nhưng có lúc, đồ ăn đưa tới đã ôi thiu, canh thì chua loét, cơm sống khê trộn lẫn. Gặp khi như thế, nhũ mẫu sẽ giận đến giậm chân chửi:
“Lũ mất nhân tâm, ruột gan thối rữa!”
Nhưng hễ thấy ta đứng bên cạnh, bà liền nén giận, sợ làm ta buồn. May mà bà khéo tay, thường tìm cách nấu chút món ngon bồi bổ cho ta. Còn bản thân bà thì sao? Chỉ toàn lặng lẽ ăn phần cơm nguội lạnh còn sót lại. Vì dinh dưỡng kém, thuở nhỏ ta hay ốm đau, cứ trái gió trở trời là phát sốt nằm liệt. Mỗi lần như vậy, nhũ mẫu đều thức trắng đêm ôm ta vào lòng, dùng khăn ấm lau trán, xoa bóp tay chân cho ta dịu cơn sốt. Ta cũng chẳng phụ lòng bà, hôm sau tỉnh lại liền hoạt bát như thường, chạy nhảy khắp sân, không để bà lo lắng thêm chút nào. Với ta, nhũ mẫu chẳng khác nào mẫu thân ruột thịt. Mỗi lần bà chải tóc, đều nở nụ cười hiền hậu, nhẹ giọng trêu đùa:
“Tiểu thư nhà ta sau này lớn lên hẳn là một đại mỹ nhân, không biết công tử nhà ai mới có phúc cưới được.”
Ta hiểu, bà thật tâm thương ta. Nếu không yêu thương, thì một kẻ không áo gấm, chẳng vàng ngọc như ta, làm sao dám mơ đến chuyện xinh đẹp hay lấy được công tử thế gia? Thực tế, trong phủ, có không ít tỷ muội được gả ra ngoài. Con gái của Đào di nương nhờ sính lễ hậu hĩnh, được gả cho một quan viên có chức. Xuân di nương vì muốn tìm nơi tử tế cho nữ nhi, khẩn cầu phu nhân hồi lâu mới được gả cho một tú tài ngoài ba mươi tuổi — xem như là kết cục tốt đẹp. Còn ta thì sao… Nghĩ tới lại chỉ muốn lắc đầu cho xong, chẳng muốn đào xới thêm. Phụ thân chưa từng hỏi han ta một lời, chưa từng bước chân tới nơi ta ở. Ta trong phủ họ Lưu, tựa như một chiếc bóng nhạt, có cũng được, không cũng chẳng ảnh hưởng gì. Ta không biết chữ, chẳng hiểu thi thư ca phú, bởi chưa từng được học qua. Những tỷ muội khác đều được vào thư viện nữ học, có tiên sinh dạy dỗ bài bản. Ta thì không — chỉ vì ta không có mẫu thân ở bên. Nhũ mẫu dạy ta đọc Tam Tự Kinh, dạy tới đâu ta học tới đó. Cả đời ta, chỉ thuộc được đúng mỗi quyển ấy. Nhưng bà lại kể chuyện rất hay. Chuyện Ngưu Lang Chức Nữ, chuyện Bạch Xà, chuyện Từ Thức gặp tiên — ta nghe mãi không chán, mỗi tối đều đòi kể đi kể lại. Nghĩ lại, đời ta cũng không đến nỗi quá bất hạnh. Không giống như ta, Lưu Như Ngọc chính là tâm can bảo vật của phụ thân và phu nhân — nàng là đích nữ duy nhất của Lưu gia. Phu nhân sinh hạ hai trai một gái, mà dẫu là phụ thân hay hai vị huynh trưởng, ai nấy đều nâng niu Như Ngọc như châu như ngọc. Y phục trên người nàng, mỗi ngày mỗi kiểu, chưa từng mặc lặp lại. Trang sức chất đầy thành rương, phải dùng tới mấy hòm lớn mới chứa xuể. Bọn hạ nhân đối với nàng hết sức cung kính, nửa câu cũng chẳng dám trái lời. Từ xa nhìn lại, nàng như một con bướm quý giữa vườn xuân, vừa thơm vừa rực rỡ, người gặp người yêu. Còn ta thì sao? Mỗi năm, chỉ đến đêm Trung Thu hay tối Giao Thừa, lúc cả nhà ăn bữa cơm đoàn viên, ta mới được “an bài” ngồi nơi góc bàn xa nhất, miễn cưỡng cũng gọi là “một nhà sum họp”. Hôm ấy, ta đang nằm phơi nắng trên chiếc ghế tre trước cửa viện nhỏ, thì nghe thấy tiếng huyên náo vang từ tiền viện truyền tới. Giọng Lưu Như Yên the thé, vừa khóc vừa hét:
“Ta không muốn thay Lưu Như Ngọc gả cho cái kẻ sống chẳng bao lâu đó đâu!”
“Hắn có là đích tử hầu phủ thì đã sao? Ta thà lấy kẻ bán cá ngoài chợ, còn hơn gả đi rồi làm quả phụ!”
“Lưu Như Ngọc không chịu cưới, lẽ nào lại tới lượt ta sao?!”
Lưu Như Yên là nữ nhi thứ tư của phụ thân, từ bé đã theo sát bên Lưu Như Ngọc. Hai người cùng học cùng chơi, cùng ra phố chọn son phấn, sớm đã quen được nuông chiều, đâu chịu chút ủy khuất nào? Hừ, lại là màn tuồng gì đây? Ta liền dựng tai lắng nghe. Thì ra, đích nữ Lưu gia sớm đã được hứa hôn với đích tử phủ An Viễn hầu – Lương Tùy An. Nay ngày thành hôn đã kề, vậy mà Lưu Như Ngọc lại cự tuyệt không chịu gả. Nghe đâu ba năm trước, vị tiểu hầu gia ấy ngã ngựa trọng thương. Có kẻ nói là bị hạ độc. Bằng không, người như hắn – văn võ song toàn, sao có thể thất thủ đến mức té ngã? Sau cú ngã, hôn mê hơn nửa tháng. Tỉnh lại thì độc chưa giải, chân phải cũng đã tật nguyền.