Chương 21
Chương 21 — Gia Đình Từng Vu Tội Tôi Giờ Muốn Tôi Trở Về
Ba tuần sau phiên tòa phúc thẩm, khi bản án minh oan chính thức có hiệu lực và được gửi đến từng cơ quan liên quan, cơ quan điều tra chính thức khởi tố vụ án liên quan đến hành vi ngụy tạo chứng cứ, vu khống người khác phải chịu trách nhiệm hình sự thay, và cản trở hoạt động tố tụng đối với ông Ninh Chấn Vũ và bà Chu Bảo Trâm. Riêng Ninh Khả Ái, do đã chủ động khai báo trước tòa và hợp tác với cơ quan điều tra ngay sau đó, được xem xét áp dụng tình tiết giảm nhẹ, dù vẫn phải chịu trách nhiệm về hành vi gây tai nạn giao thông nghiêm trọng rồi bỏ trốn khỏi hiện trường năm xưa.
Gia Hân theo dõi toàn bộ quá trình qua những buổi làm việc với Bách Tường, người giờ đây không chỉ là luật sư đại diện cho cô trong vụ minh oan, mà còn hỗ trợ cô hiểu rõ các bước tố tụng tiếp theo. Cô không cảm thấy hả hê khi nghe tin cha mẹ nuôi chính thức bị khởi tố, chỉ có một cảm giác lẫn lộn giữa sự nhẹ nhõm vì công lý cuối cùng cũng được thực thi, và một nỗi buồn âm ỉ khi nghĩ đến việc gia đình mà cô từng gọi là của mình, giờ đây thực sự tan vỡ hoàn toàn, không còn bất kỳ khả năng hàn gắn nào.
"Chị có hối hận vì đã đi đến bước này không?" Diệu Khanh hỏi, khi hai người ngồi ăn tối cùng nhau sau một ngày làm việc dài, ánh đèn quán ăn nhỏ hắt xuống hai gương mặt đang trầm ngâm suy nghĩ.
Gia Hân lắc đầu, ánh mắt trầm ngâm nhìn ra khung cửa sổ quán ăn nhỏ. "Chị không hối hận về việc đòi lại sự thật. Nhưng chị cũng không thể giả vờ vui mừng khi nhìn thấy một gia đình, dù đã đối xử tàn nhẫn với mình, phải chịu cảnh tan đàn xẻ nghé như vậy. Có lẽ, cảm giác này sẽ luôn phức tạp, không đơn giản chỉ là đúng hay sai, thắng hay thua."
Phiên tòa xét xử hình sự đối với ông Chấn Vũ và bà Bảo Trâm diễn ra vào một buổi sáng mùa thu, gần ba tháng sau ngày phiên phúc thẩm minh oan cho Gia Hân kết thúc. Gia Hân được mời đến với tư cách người bị hại trong vụ án cũ, ngồi ở hàng ghế dành cho các bên liên quan, ánh mắt bình thản quan sát toàn bộ diễn biến.
Tại phiên tòa này, ông Chấn Vũ không còn vẻ uy nghiêm, quyết đoán như những gì Gia Hân từng nhớ về ông suốt tuổi thơ. Ông đứng trước vành móng ngựa, dáng người có phần còng xuống, giọng nói khi trả lời các câu hỏi của hội đồng xét xử cũng không còn giữ được sự cứng rắn cố hữu.
"Tôi nhận trách nhiệm hoàn toàn về quyết định đổ tội cho Gia Hân sáu năm trước," ông nói, khi được yêu cầu trình bày. "Tôi đã để nỗi sợ hãi và sự ích kỷ của một người cha che mờ lý trí, khiến tôi phạm phải một sai lầm không thể tha thứ. Tôi xin lỗi Gia Hân, dù tôi biết lời xin lỗi này đến quá muộn để có thể bù đắp cho những gì con bé đã phải chịu đựng."
Bà Bảo Trâm, ngồi cạnh chồng, cũng cúi đầu, giọng run rẩy khi đến lượt mình trình bày. "Tôi đã sai khi xem một đứa trẻ như một phương án dự phòng, thay vì một đứa con thực sự. Tôi không có bất kỳ lời biện minh nào cho hành động của mình, chỉ có thể nói rằng, tôi đã đánh mất chính mình trong nỗi sợ hãi bảo vệ Khả Ái, đến mức quên đi rằng, Gia Hân cũng xứng đáng được yêu thương như bất kỳ đứa trẻ nào khác."
Gia Hân ngồi lặng lẽ lắng nghe những lời thú nhận ấy, cảm xúc trong lòng cô phức tạp hơn cô từng tưởng tượng. Cô đã chờ đợi giây phút này suốt sáu năm, tưởng rằng khi nó đến, cô sẽ cảm thấy một sự giải thoát trọn vẹn. Nhưng thực tế, nghe những lời xin lỗi ấy, cô chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu lắng, cho cả bản thân mình và cho những con người từng là gia đình cô, giờ đây phải trả giá cho những quyết định sai lầm mà lẽ ra không bao giờ nên xảy ra.
Hội đồng xét xử, sau khi xem xét đầy đủ các tình tiết, tuyên án ông Ninh Chấn Vũ và bà Chu Bảo Trâm mức án tù giam vì các tội danh vu khống, làm giả tài liệu, cản trở hoạt động tố tụng, đồng thời buộc bồi thường thiệt hại cho Gia Hân về những tổn thất tinh thần và vật chất suốt sáu năm oan khuất. Ninh Khả Ái, do tình tiết giảm nhẹ vì đã tự nguyện khai báo, chịu mức án nhẹ hơn đáng kể so với tội danh ban đầu có thể phải gánh chịu, kèm theo nghĩa vụ bồi thường cho cả Gia Hân và Kỳ Bảo Nghi.
Sau phiên tòa, khi mọi người dần rời khỏi phòng xử án, Khả Ái tìm đến gặp Gia Hân một lần cuối trước khi thi hành án. Cô đứng trước chị mình, ánh mắt không còn sự hoảng loạn như trước, mà đã có phần bình thản hơn, như thể việc đối diện với hậu quả cuối cùng cũng giúp cô trút bỏ được gánh nặng đè nén suốt sáu năm.
"Em xin lỗi chị," Khả Ái nói, giọng chân thành hơn bất kỳ lúc nào trước đây. "Không phải vì em bị buộc phải nói ra sự thật, mà vì em thực sự nhận ra, những gì em đã làm với chị là không thể tha thứ. Em không mong chị tha thứ ngay bây giờ, nhưng em hy vọng, một ngày nào đó, khi mọi chuyện đã qua đi, chị có thể tìm thấy sự bình yên."
Gia Hân nhìn em gái một lúc lâu, trong lòng vẫn còn nhiều điều ngổn ngang chưa thể gọi tên. "Chị không biết liệu chị có thể tha thứ hoàn toàn hay không," cô nói, giọng thành thật. "Nhưng chị tin, mỗi người đều xứng đáng có cơ hội để sửa sai, để làm lại từ đầu, kể cả em. Chị hy vọng, sau khi trả xong cái giá cho những gì đã gây ra, em có thể tìm thấy một phiên bản tốt hơn của chính mình."
Đó không phải là một sự tha thứ trọn vẹn, nhưng cũng không còn là sự thù hận cay đắng như những gì Gia Hân từng mang trong lòng suốt sáu năm qua. Đó là một sự khép lại, đủ để cô có thể bước tiếp vào chương tiếp theo của cuộc đời mình, không còn bị trói buộc bởi quá khứ đau thương ấy nữa.
Rời khỏi trụ sở tòa án, Gia Hân đứng lại một lúc trước bậc thềm đá, nhìn dòng người qua lại trên con phố trước mặt, ánh nắng mùa thu nhẹ nhàng trải khắp không gian. Bách Tường đứng cạnh cô, không nói gì, chỉ lặng lẽ đợi cô sẵn sàng bước tiếp.
"Anh nghĩ em có nên đến thăm ông Đắc Vinh và bà Ngọc Lan không?" Gia Hân hỏi, giọng trầm ngâm. "Họ đã đánh đổi rất nhiều để giúp em có được ngày hôm nay."
"Anh nghĩ đó là một ý tưởng tốt," Bách Tường đáp, mỉm cười nhẹ. "Họ xứng đáng được biết rằng sự can đảm của họ đã không hề vô nghĩa."
Chiều hôm đó, Gia Hân cùng Bách Tường ghé thăm cả hai người, mang theo một chút quà nhỏ như lời cảm ơn chân thành. Ông Đắc Vinh, khi nghe tin về bản án, chỉ mỉm cười nhẹ nhõm, nói rằng ông cuối cùng cũng có thể ngủ ngon giấc sau sáu năm dài dằng dặc mang theo gánh nặng lương tâm. Bà Ngọc Lan thì ôm chầm lấy Gia Hân, nước mắt lăn dài vì hạnh phúc, nói rằng bà chưa từng hối hận vì quyết định đứng ra làm chứng, dù có phải đối mặt với bất kỳ khó khăn nào từ phía gia đình họ Ninh.
Trên đường về, Gia Hân cảm nhận rõ ràng một sự bình yên mới mẻ đang len lỏi vào lòng mình, thứ cảm giác mà cô đã không còn dám hy vọng sẽ có được kể từ cái đêm định mệnh sáu năm về trước.
Cũng trong tuần đó, Kỳ Bảo Nghi gửi cho Gia Hân một tin nhắn ngắn, thông báo rằng cô đã quyết định dùng một phần khoản bồi thường mới nhận được để mở một lớp học kỹ năng miễn phí cho những người khuyết tật vận động tại trung tâm phục hồi chức năng nơi cô đang sinh sống. "Tôi muốn biến điều tồi tệ nhất từng xảy đến với mình thành một điều gì đó có ý nghĩa," cô viết. "Cảm ơn chị vì đã cho tôi động lực để làm điều đó."
Đọc dòng tin nhắn ấy, Gia Hân mỉm cười, cảm thấy ấm lòng khi nhận ra, từ một bi kịch chung mà cả hai người từng gánh chịu suốt sáu năm ròng rã, giờ đây đã nảy sinh ra những điều tốt đẹp không ngờ tới. Cô nhắn lại, hẹn sẽ đến thăm lớp học của Bảo Nghi khi có dịp, xem đó như một lời hứa cho một tình bạn mới, được xây dựng từ chính những vết thương chung mà cả hai đã cùng nhau vượt qua.
Buổi tối hôm đó, ngồi một mình trong căn phòng trọ nhỏ đã gắn bó với cô suốt sáu năm qua, Gia Hân lấy cuốn sổ tay cũ ra, viết thêm một dòng cuối cùng cho hành trình tìm kiếm công lý đã khép lại: "Sự thật, dù đến muộn, vẫn luôn đáng để chờ đợi. Và giờ đây, mình có thể thực sự bắt đầu sống, không còn phải nhìn lại phía sau nữa."
Cô gấp cuốn sổ lại, đặt nó vào một chiếc hộp nhỏ cùng với tấm ảnh gia đình cũ và tấm danh thiếp đầu tiên của Bách Tường, như một cách lưu giữ lại toàn bộ hành trình đã qua, không phải để mãi đắm chìm trong đó, mà để nhắc nhở bản thân về những gì mình đã vượt qua, về sức mạnh mà cô chưa từng biết mình sở hữu cho đến khi buộc phải đối mặt với nghịch cảnh tàn khốc nhất của cuộc đời.