Chương 24
Chương 24 — Gia Đình Từng Vu Tội Tôi Giờ Muốn Tôi Trở Về
Một năm sau ngày phiên tòa phúc thẩm khép lại toàn bộ nỗi oan khuất sáu năm của Gia Hân, căn nhà nhỏ ở ngoại thành mà ông nội để lại cho cô đã được sửa sang lại hoàn toàn, trở thành trụ sở chính thức của Quỹ Bách Đạt, nơi Gia Hân cùng vài nhân viên trẻ tận tâm ngày ngày tiếp nhận và hỗ trợ những trường hợp cần giúp đỡ pháp lý.
Khu vườn nhỏ phía sau nhà, nơi ông nội từng trồng những khóm hoa cúc trắng, giờ đây được Gia Hân chăm sóc cẩn thận, nở rộ mỗi độ cuối thu, như một lời nhắc nhở dịu dàng về người đã khuất luôn dõi theo cô từ một nơi nào đó xa xôi.
Buổi chiều hôm ấy, Bách Tường đến đón cô sau giờ làm việc, mang theo một vẻ mặt khác lạ mà Gia Hân không khỏi để ý. "Hôm nay anh có vẻ căng thẳng," cô nói, khi cả hai bước ra khỏi văn phòng quỹ, hướng về phía chiếc xe đậu ngoài cổng.
"Có lẽ vậy," anh cười, nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh một sự hồi hộp khó giấu. "Anh muốn đưa em đến một nơi, trước khi trời tối."
Anh lái xe đến công viên nhỏ ven thành phố, nơi cả hai từng có buổi hẹn hò đầu tiên năm nào, khi mối quan hệ giữa họ vừa mới chớm nở giữa những ngày tháng đầy sóng gió của cuộc điều tra. Con đường lát đá quanh hồ nước vẫn như cũ, hàng cây vẫn rợp bóng mát, chỉ khác là lần này, ánh hoàng hôn nhuộm cả mặt hồ thành một màu cam rực rỡ.
"Anh còn nhớ nơi này," Gia Hân nói, mỉm cười khi nhận ra khung cảnh quen thuộc.
"Làm sao anh có thể quên được," Bách Tường đáp, dừng chân lại đúng chiếc băng ghế đá năm xưa. "Đây là nơi anh nhận ra mình đã yêu em, không phải chỉ vì sự kiên cường của em, mà vì cả con người em, với tất cả những vết thương lẫn ước mơ em từng chia sẻ với anh."
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự chân thành mà cô đã quen thuộc suốt hơn một năm qua. Rồi anh quỳ một chân xuống, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc nhẫn giản dị nhưng tinh tế.
"Gia Hân," anh nói, giọng hơi run nhưng đầy chắc chắn, "em đã dạy cho anh biết, công lý dù đến muộn vẫn luôn đáng để chờ đợi, và tình yêu chân thành cũng vậy. Anh không muốn chờ thêm một ngày nào nữa để hỏi em: em có muốn cùng anh xây dựng một mái ấm thực sự không, một nơi mà cả hai chúng ta đều được sống thật với chính mình, không còn phải mang theo bất kỳ vết thương nào của quá khứ?"
Gia Hân đứng lặng người, nước mắt bất giác trào ra, không phải vì đau khổ như những lần trước, mà vì một niềm hạnh phúc vỡ òa mà cô chưa từng dám mơ tới trong suốt những năm tháng tăm tối nhất của cuộc đời mình. Cô nhớ lại cô gái mười tám tuổi bị đưa vào trường giáo dưỡng trong nước mắt tủi nhục, cô gái hai mươi mốt tuổi bơ vơ giữa xã hội không một nơi nương tựa, và giờ đây, đứng trước mặt cô là một người đàn ông sẵn sàng dành cả cuộc đời để cùng cô viết tiếp câu chuyện, không phải bằng oan khuất, mà bằng tình yêu và sự thật.
"Em đồng ý," cô nói, giọng nghẹn ngào nhưng chắc chắn tuyệt đối. "Em muốn cùng anh xây dựng mái ấm đó, một mái ấm dựa trên sự thật, không phải những toan tính lạnh lùng như những gì em từng trải qua."
Bách Tường đứng dậy, đeo chiếc nhẫn vào tay cô, rồi ôm chặt lấy cô giữa buổi hoàng hôn rực rỡ, như thể toàn bộ những năm tháng khổ đau đã qua giờ đây chỉ còn là một ký ức xa xôi, nhường chỗ cho một tương lai tươi sáng đang chờ đợi phía trước.
Đám cưới của họ diễn ra vào một ngày đầu xuân, giản dị nhưng ấm cúng, tại chính khu vườn nhỏ sau căn nhà của ông nội, nơi những khóm hoa cúc trắng đang đâm chồi mới. Khách mời không đông, chỉ có những người thực sự quan trọng trong hành trình của Gia Hân: ông Thành và Diệu Khanh, ông Đắc Vinh cùng gia đình, bà Ngọc Lan, Biện Đắc Nguyên, và cả Vưu Thị Ngọc Diệp, người bạn tù năm xưa giờ đã trở thành một người bạn thân thiết không thể thiếu trong cuộc đời cô.
Kỳ Bảo Nghi cũng có mặt, ngồi trên xe lăn điện mới, nở nụ cười rạng rỡ khi chứng kiến người bạn đồng hành trong hành trình tìm lại công lý của mình bước vào một chương hạnh phúc mới. Lớp học kỹ năng cô mở tại trung tâm phục hồi chức năng giờ đã có gần ba mươi học viên, một minh chứng sống động cho việc những vết thương, dù sâu đến đâu, vẫn có thể nở hoa thành những điều tốt đẹp nếu người ta chọn không để nó nhấn chìm mình.
Ngay cả Khả Ái, dù không thể trực tiếp có mặt vì đang bắt đầu cuộc sống mới ở một nơi xa, cũng gửi đến một lá thư chúc mừng, kèm theo một món quà nhỏ tự tay cô chuẩn bị, như một cử chỉ hòa giải chân thành đầu tiên sau tất cả những gì đã xảy ra giữa hai chị em.
Đứng giữa khu vườn ngập tràn ánh nắng xuân, khoác lên mình chiếc váy cưới giản dị, Gia Hân nhìn quanh những gương mặt thân thương đang mỉm cười với mình, rồi nhìn sang Bách Tường đang đứng cạnh, ánh mắt anh tràn đầy tình yêu thương chân thành. Cô nghĩ về hành trình dài đằng đẵng đã qua, về những năm tháng bị phản bội, bị bỏ rơi, bị đối xử bất công, và về cách cô đã đứng dậy, từng bước một, để tìm lại chính mình.
"Con đã làm được rồi, ông ơi," cô thì thầm trong lòng, hướng về phía bầu trời xanh trong vắt phía trên khu vườn. "Con đã tìm lại được sự thật, và giờ đây, con đã tìm được một mái ấm thực sự, một mái ấm được xây dựng không phải từ những toan tính, mà từ tình yêu chân thành mà mỗi người trong cuộc đời con đã dành cho con."
Buổi lễ kết thúc trong tiếng cười rộn rã và những lời chúc phúc chân thành. Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả khu vườn trong một sắc vàng ấm áp, Gia Hân nắm chặt tay Bách Tường, bước những bước đầu tiên vào chương mới của cuộc đời mình, một chương không còn oan khuất, không còn nước mắt tủi nhục, mà chỉ còn lại tình yêu, sự thật, và một mái ấm mà cô đã xứng đáng có được sau tất cả những gì đã trải qua.
Gió xuân nhẹ nhàng lướt qua khu vườn, mang theo hương thơm dịu nhẹ của những khóm hoa cúc trắng, như một lời chúc phúc lặng lẽ từ người ông đã khuất, người luôn tin rằng, dù cuộc đời có tàn nhẫn đến đâu, sự thật và tình yêu chân thành cuối cùng vẫn sẽ chiến thắng.
Vài tháng sau đám cưới, Gia Hân và Bách Tường chuyển hẳn về sinh sống tại căn nhà nhỏ ở ngoại thành, biến tầng trệt thành văn phòng làm việc chung của Quỹ Bách Đạt, còn tầng trên trở thành tổ ấm riêng của hai người. Mỗi buổi sáng, Gia Hân thức dậy, pha một ấm trà nóng, ngồi bên hiên nhà ngắm khu vườn đang dần thay lá theo mùa, cảm nhận một sự bình yên mà cô đã phải trải qua biết bao sóng gió mới có thể chạm tới.
Bách Tường vẫn tiếp tục công việc luật sư của mình, nhưng giờ đây dành phần lớn thời gian hợp tác chặt chẽ với quỹ của vợ, cùng nhau xây dựng một mạng lưới hỗ trợ pháp lý ngày càng vững mạnh cho những người từng chịu bất công như Gia Hân từng chịu. Biện Đắc Nguyên, sau khi tách ra mở văn phòng luật riêng, vẫn thường xuyên hợp tác cùng hai người trong những vụ việc phức tạp, xem quỹ Bách Đạt như một phần không thể thiếu trong sự nghiệp của chính mình.
Một buổi tối cuối năm, khi ngồi bên nhau trong phòng khách ấm cúng, Gia Hân lấy cuốn sổ tay cũ ra, cuốn sổ đã theo cô suốt từ những ngày đen tối nhất ở trường giáo dưỡng cho đến tận bây giờ. Cô lật giở từng trang, đọc lại những dòng chữ nguệch ngoạc của một cô gái mười tám tuổi đầy oán hận và sợ hãi, rồi dừng lại ở trang cuối cùng, nơi cô đã viết lời hứa với ông nội về việc sẽ sống một cuộc đời khiến ông tự hào.
"Em nghĩ mình nên viết thêm một trang mới," cô nói, mỉm cười nhìn Bách Tường đang ngồi cạnh, xem lại tài liệu công việc. "Không phải để ghi lại nỗi đau, mà để ghi lại hạnh phúc mà em đang có được ngày hôm nay."
Bách Tường gật đầu, đưa cho cô cây bút, ánh mắt tràn đầy yêu thương dõi theo từng nét chữ cô viết xuống trang giấy cuối cùng của cuốn sổ cũ, những dòng chữ không còn mang theo sự cay đắng của quá khứ, mà tràn đầy niềm tin vào một tương lai tươi sáng đang chờ đợi phía trước, cùng người đàn ông cô yêu thương và tin tưởng trọn vẹn.
Cô viết: "Sáu năm trước, mình bước ra khỏi cánh cổng trường giáo dưỡng với một trái tim đầy vết thương, không biết liệu công lý có bao giờ tìm đến mình hay không. Hôm nay, ngồi đây, bên cạnh người đàn ông đã cùng mình đi qua tất cả những sóng gió ấy, mình muốn nói với chính mình của ngày xưa rằng: con đã đúng khi không từ bỏ. Con đã đúng khi vẫn tin vào sự thật, vào lòng tốt, vào công lý, dù có phải chờ đợi bao lâu đi nữa. Từ hôm nay, mình không viết vào cuốn sổ này để ghi lại nỗi đau nữa. Mình khép nó lại, như một lời cảm ơn dành cho tất cả những gì đã qua, và mở ra một cuốn sổ mới, cho một cuộc đời mới, một cuộc đời của hạnh phúc, của sự thật, và của tình yêu."
Cô gấp cuốn sổ lại lần cuối, đặt nó vào một ngăn tủ nhỏ cùng với chiếc hộp lưu giữ tấm ảnh gia đình cũ và tấm danh thiếp đầu tiên của Bách Tường, rồi lấy ra một cuốn sổ mới, còn trắng tinh, đặt lên bàn. Bách Tường nhìn cô, mỉm cười, khẽ nắm lấy tay cô, cả hai cùng hướng ánh mắt về phía khung cửa sổ, nơi ánh trăng cuối năm đang chiếu sáng dịu dàng lên khu vườn nhỏ, nơi những mầm cây mới đang lặng lẽ đâm chồi, báo hiệu một mùa xuân mới, một chương mới, đang chờ đợi cả hai người ở phía trước.