Chương 1

Chương 1

“Đây là đứa con để lại sau khi nàng ấy qua đời, nàng nuôi nó lớn đi.”
Thanh Xu, bạch nguyệt quang của hắn, người nữ nhân đã chết trong lòng hắn. Ta nhìn đứa bé, ngẩng đầu hỏi:
“Nếu ta không muốn thì sao?”
Hắn lạnh mặt:
“Vậy thì hòa ly, nàng tự chọn.”
Ta cười lạnh một tiếng. Bảy ngày sau, hắn phá cửa xông vào, nhìn thấy Hầu phủ trống rỗng, cùng một phong thư hòa ly đã đóng ấn. Trong khoảnh khắc ấy, hắn hoàn toàn ngây dại. Khi Thẩm Đình Chu bước vào cửa, trong lòng đang ôm một đứa trẻ còn quấn tã. Gió tuyết từ phía sau hắn tràn vào, thổi ngọn nến trên bàn chợt nhảy dựng lên. Ánh mắt ta vượt qua bờ vai khoác huyền y của hắn, rơi xuống bọc gấm trong lòng hắn.
“Đây là Niệm An.”
Hắn mở miệng, trong giọng nói mang theo một thứ dịu dàng đầy mỏi mệt. Loại dịu dàng ấy, trước nay ta chưa từng nghe thấy trên người hắn. Hắn bước đến gần, đặt đứa bé nhỏ xíu kia vào lòng ta. Trên người đứa trẻ mang theo mùi sữa nhàn nhạt, hòa lẫn với hơi lạnh ngoài trời.
“Con trai của Cố Thanh An.”
Hắn bổ sung thêm một câu, vành mắt đỏ hoe.
“Sau này nàng nuôi nó.”
Đầu ngón tay ta cứng đờ nơi mép tã lót. Nhớ thương Thanh An. Hắn đặt cho đứa con mồ côi của người phụ nữ ấy một cái tên như vậy. Ta cúi mắt nhìn gương mặt đang ngủ say của đứa bé, rồi lại ngẩng đầu nhìn hắn.
“Nếu ta không muốn.”
Sắc mặt hắn lập tức lạnh xuống, chút dịu dàng còn sót lại biến mất sạch sẽ không còn dấu vết.
“Giang Xu, ta không phải đang thương lượng với nàng.”
Hắn rút chiếc khăn mềm bên hông ra lau đầu ngón tay, như thể vừa chạm phải thứ gì đó dơ bẩn.
“Hoặc nuôi nó, hoặc hòa ly, nàng tự chọn.”
Đứa trẻ trong lòng ta khẽ động đậy một cái, dường như sắp tỉnh. Ta cẩn thận từng chút một đặt nó trở lại tay Thẩm Đình Chu. Bàn tay hắn khựng giữa không trung, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi. Ta nói, thanh âm không lớn, nhưng trong căn phòng tĩnh lặng này, từng chữ đều rõ ràng vô cùng. Hắn nhìn chằm chằm vào ta, giống như lần đầu tiên quen biết ta.
“Nàng nói lại lần nữa xem?”
“Tai của Hầu gia từ khi nào lại không tốt như vậy?”
Ta khẽ nhếch khóe môi.
“Ta nói, ta chọn hòa ly.”
Hắn giận đến bật cười, một tay nhét đứa bé vào lòng nhũ mẫu bên cạnh.
“Được, rất được.”
Hắn liên tiếp nói hai chữ “được”, phất tay áo xoay người đi.
“Giang Xu, ta cho nàng bảy ngày, để nàng tỉnh táo lại.”
Hắn dừng một chút, nghiêng mặt sang bên, sự khinh miệt trong mắt giống như những mảnh băng sắc lạnh.
“Nghĩ cho kỹ rồi lại đến cầu xin ta.”
Cửa bị hắn mạnh tay đóng sầm lại, chấn động đến mức bụi trên án kỷ cũng rơi xuống một lớp mỏng. Ta đứng nguyên tại chỗ, hồi lâu không động đậy. Cầu xin ngươi? Thẩm Đình Chu, ngươi vĩnh viễn sẽ không chờ được đến ngày đó đâu.
“Xuân Phân.”
Ta khẽ gọi. Nha hoàn thân cận của ta từ gian trong bước nhanh ra ngoài, trên mặt mang theo vẻ lo lắng.
“Phu nhân…”
“Đi lấy con dấu của ta tới.”
Ta cắt ngang lời nàng. Xuân Phân thoáng ngẩn người.
“Còn nữa, đem cả sổ gốc danh sách của hồi môn của ta tới đây.”
Nàng nhìn ta, ánh mắt từ lo lắng chuyển thành kinh ngạc, cuối cùng hóa thành một loại bình tĩnh quyết tuyệt. Nàng không hỏi thêm bất cứ điều gì, chỉ nặng nề gật đầu.
“Vâng, phu nhân.”
Đủ để ta nhổ tận gốc bản thân ra khỏi cái lồng giam mang tên Hầu phủ này, sạch sẽ triệt để, không lưu lại bất kỳ dấu vết nào. Ngày thứ hai, Thẩm Đình Chu không tới. Ngày thứ ba, hắn vẫn không tới. Hắn đại khái thật sự đang chờ, chờ ta đến cầu xin hắn. Thúy Yên, nha hoàn mà Cố Thanh An để lại, mấy ngày nay đặc biệt siêng năng lượn lờ trước mặt ta. Nàng ta sẽ “vô tình” nhắc trước mặt ta rằng Hầu gia yêu thương đứa bé kia đến mức nào, đích thân ôm dỗ dành, thức trắng đêm chăm nom.
“Phu nhân, người không biết đâu, tiểu công tử lớn lên thật sự rất giống An di nương. Hầu gia vừa nhìn thấy nó là ánh mắt chẳng thể dời đi được.”
Nàng ta vừa gắp thức ăn cho ta, vừa dùng khóe mắt lén nhìn phản ứng của ta. Ta không biểu cảm gắp một đũa rau xanh, đưa vào miệng. Thấy phản ứng của ta quá mức bình thản, nàng ta lại bổ sung thêm một câu:
“Hầu gia còn nói, chờ tiểu công tử lớn thêm chút nữa sẽ mời vị tiên sinh giỏi nhất đến dạy dỗ. Tương lai của Hầu phủ sau này đều là của tiểu công tử.”