Chương 7

Chương 7

Đúng vậy, vì sao hắn lại tin? Bởi vì đó là Cố Thanh An. Là bạch nguyệt quang mà hắn ngày nhớ đêm mong. Cho nên tất cả những gì nàng ta nói, hắn đều tin.
“Nàng nghi ngờ nàng ấy?”
“Ta không phải nghi ngờ.”
Ta đứng dậy, đi tới trước tấm bản đồ Lương Châu khổng lồ.
“Ta đang nói cho ngươi một sự thật.”
“Cố Thanh An là thám tử của địch quốc. Nàng ta tiếp cận ngươi, dụ dỗ ngươi phản bội, tất cả đều đã được lên kế hoạch từ trước.”
“Không thể nào!”
Hắn gần như phản bác theo bản năng.
“Thanh Xu nàng ấy…”
“Nàng ta cái gì?”
Ta quay đầu nhìn hắn, ánh mắt lạnh như băng.
“Nàng ta dịu dàng lương thiện? Hay đơn thuần vô tội?”
“Thẩm Đình Chu, tỉnh lại đi.”
“Một nữ nhân có thể khiến phó thống soái tinh nhuệ nhất phương Bắc tự ý rời khỏi vị trí trong lúc chiến tranh, ngươi cảm thấy nàng ta sẽ đơn giản sao?”
Lời của ta giống như một nhát búa nặng nề, hung hăng giáng thẳng vào tim hắn. Toàn bộ tín niệm mà hắn dựng lên trong nhiều năm qua đều hoàn toàn sụp đổ trong khoảnh khắc này. Hắn vẫn luôn cho rằng mình chỉ là vì yêu mà si cuồng, phạm phải một sai lầm không thể tha thứ. Mãi đến giờ hắn mới biết, từ đầu tới cuối, bản thân chỉ là một kẻ ngu bị người khác đùa bỡn trong lòng bàn tay. Hắn vì một thám tử của địch quốc mà hại chết chủ soái của chính mình, mang trên lưng tội nghiệt suốt ba năm trời.
“Đi điều tra đi.”
“Đi tra thân phận thật sự của Cố Thanh An, đi tra kẻ giả mạo quân lệnh kia. Lôi hắn ra ngoài.”
Hắn nhìn ta, trong ánh mắt tràn đầy đau khổ cùng giằng xé.
“Sau đó thì sao?”
“Sau khi lôi được hắn ra thì sao?”
“Sau đó giết hắn, dùng máu hắn cáo tế anh linh phụ thân ta nơi chín suối.”
“Còn chúng ta thì sao?”
Hắn bước tới gần thêm một bước, gần như dùng ánh mắt cầu xin nhìn ta.
“Giang Xu, chúng ta… còn có thể quay lại được không?”
Quay lại sao? Ta nhìn đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu cùng gương mặt tiều tụy của hắn. Đột nhiên ta cảm thấy tất cả đều thật vô nghĩa.
“Thẩm Đình Chu.”
Ta khẽ nói.
“Từ khoảnh khắc ngươi ôm đứa bé kia tới trước mặt ta, bắt ta nuôi nó, giữa chúng ta đã vĩnh viễn không thể quay lại được nữa rồi.”
Cả người hắn khẽ lung lay, giống như con lạc đà cuối cùng cũng không chịu nổi cọng rơm đè xuống. Ngoài cửa, bóng dáng của Tiêu Cảnh Diễm xuất hiện. Hắn đi tới, rất tự nhiên nắm lấy tay ta.
“Xu nhi, trời lạnh rồi, chúng ta vào nhà thôi.”
Hắn thậm chí còn không nhìn Thẩm Đình Chu lấy một cái, giống như đối phương chỉ là một người xa lạ không hề quan trọng. Ta gật đầu, mặc cho hắn nắm tay mình, cứ như vậy đi ngang qua bên cạnh Thẩm Đình Chu. Khoảnh khắc ấy, ta nghe thấy phía sau lưng truyền tới một tiếng nghẹn ngào bị đè nén, giống như tiếng gào đau đớn của con thú bị dồn vào đường cùng. Nửa tháng sau, chân tướng hoàn toàn được phơi bày. Kẻ giả mạo quân lệnh là Chu Đồng. Là tướng lĩnh mà phụ thân ta tin tưởng nhất, là người nam nhân mà suốt hơn mười năm qua ta vẫn gọi một tiếng “Chu thúc”. Chính ông ta cùng Cố Thanh An cấu kết trong ngoài, một tay lên kế hoạch cho trận đại bại ba năm trước. Khi thân binh của Thẩm Đình Chu xông vào phủ bắt người, Chu Đồng không hề phản kháng. Ông ta chỉ bình tĩnh nhìn ta, hỏi một câu:
“Đại tiểu thư bắt đầu nghi ngờ ta từ khi nào?”
“Từ khoảnh khắc thúc quỳ xuống đón ta vào thành.”
“Cựu bộ dưới trướng phụ thân ta ai nấy đều là hán tử thiết cốt tranh tranh.”
“Cho dù có kích động đến đâu cũng sẽ không dễ dàng quỳ xuống.”
“Tư thái của thúc quá thấp.”
“Thấp đến mức giống như đang che giấu sự chột dạ.”
Ông ta cười thảm một tiếng.
“Thì ra là vậy. Ta còn cho rằng mình đã làm kín kẽ không một kẽ hở.”
“Vì sao phải làm như vậy?”
Ông ta đột nhiên kích động hẳn lên.
“Bởi vì Giang Viễn thiên vị! Ta theo hắn vào sinh ra tử suốt hai mươi năm, vậy mà hắn lại muốn truyền binh quyền cho một nữ nhân như ngươi! Dựa vào cái gì!”
“Lương Châu quân này là do ta và hắn một tay gây dựng nên, vậy cũng phải có một nửa thuộc về ta!”