Chương 4
Chương 4
Tiêu Cảnh Diễm đưa quả lê đã gọt xong cho ta. Ta không nhận.
“Ngươi không phải giúp ta, mà là giúp chính mình.”
Hắn thu tay về, tự cắn một miếng, phần thịt lê trông cảm giác vừa ngọt vừa giòn.
“Không sai.”
“Ta cần một thân phận để rời khỏi cái lồng giam kia.”
“Còn nàng cần một lý do để quang minh chính đại đến biên quan.”
“Chúng ta là đồng minh thích hợp nhất.”
Nhiều năm trước, trong cung truyền ra tin tức Cửu hoàng tử Tiêu Cảnh Diễm ngã ngựa bỏ mạng, đến nay không mấy người còn nhận ra và điến đến sự tồn tại của hắn…chỉ đơn giản là một nam nhân họ Tiêu, giấy tờ do ta sắp xếp. Tất cả mọi người đều tin, kể cả vị Hoàng đế đang ngồi trên long ỷ cao cao kia. Không ai biết rằng hắn đã bị ta giấu trong một trang viện bên ngoài thành.
“Ta là con gái của Định Quốc Công.”
“Phụ thân ta trấn thủ Lương Châu suốt hai mươi năm, cuối cùng cũng chết tại nơi đó.”
“Ta trở về, là vì phụ thân giữ đạo hiếu, là chuyện thiên kinh địa nghĩa.”
Ta nhìn cảnh tuyết đang lùi nhanh ngoài cửa sổ xe.
“Mà ngươi, một ‘người đã chết’, vừa khéo có thể tránh khỏi toàn bộ tai mắt, bắt đầu lại từ đầu ở Lương Châu.”
“Nàng không sợ sau khi tới Lương Châu, ta sẽ qua cầu rút ván sao?”
Hắn nhìn ta, trong ánh mắt mang theo vài phần dò xét.
“Ngươi sẽ không.”
Ta đối diện với ánh mắt hắn.
“Bởi vì kẻ hại chết phụ thân ta và kẻ muốn mạng ngươi là cùng một nhóm người. Kẻ địch của chúng ta là giống nhau.”
Chút ý cười đầy hứng thú trên mặt hắn dần biến mất, thay vào đó là vẻ ngưng trọng lạnh lẽo.
“Giang Xu, từ khoảnh khắc nàng gả cho Thẩm Đình Chu, nàng đã bắt đầu lên kế hoạch cho ngày hôm nay rồi sao?”
“Không phải.”
Ta lắc đầu.
“Mà là từ khoảnh khắc phụ thân ta chiến tử, còn Thẩm Đình Chu lại mang theo bài vị của Cố Thanh An trở về từ Lương Châu.”
Phụ thân ta, Định Quốc Công Giang Viễn, trong trận thành Lương Châu thất thủ đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng rồi tử trận. Thẩm Đình Chu khi ấy là phó tướng, cửu tử nhất sinh mới dẫn tàn quân trở về. Tất cả mọi người đều nói hắn là anh hùng. Chỉ có ta biết, vào đêm trước khi thành bị công phá, vì cứu Cố Thanh An đang bị quân địch vây khốn, hắn đã tự ý rời khỏi vị trí phòng thủ, điều đi đội quân tinh nhuệ nhất ở phía nam thành. Đó là lưỡi đao sắc bén nhất dưới trướng phụ thân ta. Cũng bởi vậy mà phòng tuyến phía nam thành hoàn toàn sụp đổ. Ta gả cho hắn chính là để điều tra rõ chân tướng năm đó. Mà hiện giờ, chân tướng đã không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng là ta phải lấy lại những thứ vốn thuộc về Giang gia ta.
“Hiện giờ ở Lương Châu là ai chủ sự?”
“Vương Đức Hải. Một văn quan do Binh bộ phái tới, nhát gan như chuột, chỉ cầu không phạm sai lầm.”
Tiêu Cảnh Diễm nói.
“Đám kiêu binh hãn tướng kia không một ai phục hắn.”
“Vậy thì tốt.”
Ta nhắm mắt lại, tựa người lên tấm đệm mềm phía sau. Bánh xe không ngừng lăn về phía trước, con đường phía trước cũng dài dằng dặc không thấy điểm cuối. Nhưng lòng ta lại bình yên hơn bất cứ lúc nào. Kinh thành, Thẩm Đình Chu, Cố Thanh An… tất cả mọi thứ đều giống như chuyện của kiếp trước vậy. Từ nay về sau, ta chỉ là Giang Xu. Giang Xu của Lương Châu. Thẩm Đình Chu đứng trong viện của ta suốt cả một đêm. Tuyết phủ đầy trên người hắn, khiến hắn trông giống như một người tuyết. Đến khi trời sáng, hắn mới quay trở lại thư phòng, cả người giống như bị rút mất linh hồn. Hắn nghĩ mãi vẫn không hiểu. Ba năm phu thê, hắn vẫn luôn cho rằng bản thân rất hiểu Giang Xu. Nàng yên tĩnh, biết bổn phận, hiểu đại cục, chưa bao giờ gây phiền phức cho hắn. Giống như một món sứ tinh xảo được đặt trong Hầu phủ, đẹp đẽ nhưng lại không có chút sinh khí nào. Hắn thích sự yên tĩnh ấy của nàng. Bởi vì như vậy, hắn mới có thể không chút cố kỵ mà nhớ thương Cố Thanh An — người phụ nữ sống động rực rỡ kia. Hắn vẫn luôn cho rằng nàng yêu hắn, cho nên mới nhẫn nhịn đến như vậy. Nhưng phong thư hòa ly kia, căn phòng trống không kia, lại giống như đang hung hăng cười nhạo sự tự cho là đúng của hắn.
“Đi, mang tất cả đồ của phu nhân ra đây cho ta, một món cũng không được thiếu.”
Hắn khàn giọng ra lệnh. Quản gia run rẩy bẩm báo:
“Hầu gia, phu nhân… phu nhân chỉ mang theo của hồi môn của mình rời đi. Những thứ người ban thưởng, tất cả đều được niêm phong trong kho, một món cũng chưa từng động tới.”