Hắn Tưởng Ta Còn Muốn Gả, Nhưng Kiệu Hoa Đã Rẽ Hướng
4 phút đọc

Chương 7

Chương 7

Chỉ có như vậy, ta mới có cơ hội đòi lại mối thù kiếp trước cho hai mẹ con. Huống chi Cố Hành Chu thuở nhỏ từng quen biết ta. Ta biết chàng là bậc quân tử, lại mang thân phận hoàng tử vẫn xông pha vì nước, trong lòng ta kính chàng như một anh hùng. Hơn nữa, kiếp trước sau khi ta chết, ta và mẫu thân bị chôn chung nơi hoang sơn, không người hỏi han. Chỉ có chàng, khi hay tin, đã kéo lê đôi chân tàn phế, từng bước gian nan đến trước phần mộ, đặt cho ta mấy chiếc bánh hoa quế. Kiếp này, cho dù chàng là người phải ngồi xe lăn, cần ta chăm sóc suốt đời, Ta cũng cam lòng. Suốt mấy ngày liền, ta lưu lại trong cung, châm cứu trị thương, hoàn toàn mặc kệ bên ngoài lời đồn đại bay đầy trời. Sau khi Ôn Thế An hòa ly với mẫu thân, không chịu nổi sự nỉ non của Trịnh di nương, liền nâng nàng ta lên làm chính thất. Ôn Liên Nhi ưỡn bụng đi khắp nơi, không ngừng khoe khoang chuyện mình sắp gả vào tướng quân phủ. Còn Tiêu Hành thì quả thật đã đem toàn bộ chút quân công ít ỏi còn lại đổi lấy thánh chỉ của bệ hạ, ban hôn cho hắn cưới đích nữ Ôn gia làm thê. Hắn còn cố ý sai người mang sính lễ cùng hỷ phục đến.
“Thánh chỉ đã ban, Ôn Thanh Nghiên chỉ có thể gả cho ta. Bằng không chính là kháng chỉ, tội đáng chém đầu.”
Còn ta, quả thực cũng đang chuẩn bị đại hôn. Bộ giá y ta mặc là do mẫu thân từng mũi từng đường tự tay thêu nên. Của hồi môn từ trước cổng nhà nối dài ra mấy con phố, số lượng còn nhiều gấp đôi lần trước. Người qua đường nhìn thấy, kẻ thì trầm trồ ngưỡng mộ, kẻ lại khinh khỉnh bĩu môi.
“Gia sản nhà Trương thị có nhiều đến đâu, chẳng phải cũng là để bồi thêm cho con gái trèo cao gả vào tướng quân phủ hay sao.”
Khi mặt trời vừa lên cao, trước cổng Tiêu phủ đã náo nhiệt rộn ràng. Tiêu Hành khoác hồng y, ngồi ngay ngắn trước cửa. Hắn nói vì muốn công bằng, nên để ta và Ôn Liên Nhi mỗi người tự đến Tiêu phủ, rồi cùng lúc bước qua cửa. Không bao lâu sau, quả nhiên có một cỗ hoa kiệu dừng trước cổng.
“Tiểu thư Ôn gia, Ôn Liên Nhi, đã đến.”
Mọi người đều dõi mắt nhìn về phía sau nàng ta, chờ xem cảnh hỷ sự linh đình, đoàn hồi môn kéo dài mười dặm. Nhưng rốt cuộc chỉ thấy vỏn vẹn hai cỗ xe ngựa cùng vài chiếc rương nhỏ bé, trông vô cùng sơ sài. Tiêu mẫu lập tức cau mày, quay sang chất vấn quản gia Ôn phủ.
“Lão gia nhà các ngươi đã nói rõ hồi môn sẽ tăng gấp bội.”
“Sao lại chỉ có từng này.”
“Đây là gả con gái hay là đuổi ăn mày.”
Quản gia mặt mày lúng túng. Sau khi mẫu thân ta hòa ly với Ôn gia, bà đã mang theo toàn bộ của hồi môn của mình rời đi. Đến lúc ấy Trịnh di nương mới hay, Ôn gia thực chất chỉ còn là cái vỏ rỗng. Chút hồi môn trước mắt này cũng là Trịnh di nương lục tung khắp nơi mới gom góp được, miễn cưỡng dùng để chống đỡ thể diện. Tiêu Hành vội vàng trấn an mẫu thân.
“Liên Nhi có ân tình lớn với con.”
“Hơn nữa nàng ấy lại đang mang thai, hồi môn nhiều hay ít, hà tất phải so đo.”
“Dù sao còn có Ôn Thanh Nghiên. Vừa rồi dân chúng chẳng phải còn bàn tán sao, hồi môn của nàng ấy nhiều gấp đôi lần trước.”
“Mẫu thân cứ an tâm chờ, lát nữa ắt sẽ lấy lại được thể diện.”
Thế nhưng Tiêu gia chờ mãi chờ mãi, đến khi gần qua cả giờ lành nhập môn, vẫn không thấy hoa kiệu của ta đâu. Tiêu Hành không thể ngồi yên, lúc này mới sai người đi dò hỏi. Chỉ chốc lát sau, gia nhân hoảng hốt chạy về, vừa tới cổng đã vấp ngã quỳ sụp xuống.
“Không ổn rồi, tướng quân.”
“Hoa kiệu của Ôn gia tiểu thư đã được rước sang nơi khác.”
Bất chấp Ôn Liên Nhi trong kiệu khóc lóc van xin, Tiêu Hành lập tức lật người lên ngựa.
“Đã nói rõ hai người cùng vào phủ, ta sao có thể thất tín.”
Hắn thúc ngựa đuổi theo suốt dọc đường, cuối cùng cũng chặn được hoa kiệu của ta giữa lộ. Hắn quất roi xuống người hạ nhân đi đầu.
“Đồ hồ đồ. Đến cổng tướng quân phủ ở đâu cũng không biết sao.”
“Kéo phu nhân đi đâu thế hả.”
Rồi hắn lớn tiếng nói với ta trong kiệu.
“Thanh Nghiên, nàng cứ yên tâm. Ta đã nói để nàng cùng Liên Nhi vào phủ, ta nhất định sẽ làm được.”
“Vi phu lập tức đưa nàng về nhà.”
Lời hắn vừa dứt, phía xa bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, bánh xe lăn rền trên mặt đường.
“Tiêu tướng quân thật là gan lớn. Ngay cả hôn sự của bản vương cũng dám cướp hay sao.”