Chương 9
Chương 9
“Chỉ là hai viên sơn tra hoàn bình thường nhất.”
“Ngươi nói năm xưa chính ngươi cứu Tiêu Hành, nhưng đến nửa phần dược lý cũng không hiểu, vậy ngươi cứu người bằng cách nào.”
Ôn Liên Nhi còn muốn biện bạch rằng vì quá căng thẳng nên mới không phân biệt được. Nhưng Tiêu Hành, người đã cầm viên thuốc còn lại lên ngửi khẽ, lúc này lòng đã nguội lạnh hoàn toàn.
“Thanh Nghiên… là nàng…”
Hắn đưa viên sơn tra hoàn vào miệng, cùng với nước mắt, nhai nát từng chút một.
“Người năm đó cứu ta… chính là nàng.”
Khi ấy ở quân doanh, thuốc men đắng chát, để giảm bớt vị khổ, ta tự tay làm sơn tra hoàn. Mỗi lần hắn uống thuốc xong, ta đều cho hắn ăn một viên. Nếu thực sự là Ôn Liên Nhi, làm sao nàng ta lại không nhận ra thứ chính mình từng làm. Tiêu Hành như phát điên, vừa cúi đầu vừa đấm mạnh vào ngực mình.
“Ta sai rồi! Ta sai rồi!”
“Thanh Nghiên! Vì sao nàng không nói sớm cho ta biết?!”
“Vì sao nàng cứ đứng nhìn ta hết lần này đến lần khác đi sai đường?!”
Đến nước này rồi, Tiêu Hành vẫn quen đổ lỗi cho người khác, chưa từng tự vấn bản thân. Kiếp trước, lúc ta hấp hối, ta đã nói rõ người cứu hắn chính là ta, nhưng hắn chưa từng tin. Còn bây giờ, lại quay sang trách ta không nói sớm. Tiêu Hành còn định tiến lên ngăn cản Cố Hành Chu và ta, nhưng vừa bước tới đã bị Cố Hành Chu một cước đá thẳng vào ngực, phun ra một ngụm máu tươi. Cố Hành Chu cúi người bế ta lên, ôm ngang trong vòng tay.
“Nương tử, hai vị mẫu thân đều đang chờ ở nhà.”
“Ta đến đón nàng… về nhà.”
Cố Hành Chu đón cả mẫu thân ta về Vương phủ. Chàng không hề nhắm tới hồi môn của ta, ngược lại còn chuẩn bị sính lễ gấp đôi, tự tay giao cho ta.
“Những thứ này, đều là dành cho nương tử.”
Không chỉ vậy, chàng còn đưa cho ta một đạo ý chỉ để trống, do Hoàng hậu đích thân ban xuống.
“Đây là vật mẫu hậu trao cho nàng.”
“Nếu có một ngày ta thật sự làm điều có lỗi với nương tử…”
“Nàng có thể dùng đạo ý chỉ này, mang đi tất cả những gì ta có.”
Ta và Cố Hành Chu cử hành đại hôn long trọng, cả kinh thành náo nhiệt suốt nhiều ngày. Trong khi đó, phủ họ Tiêu cũng chẳng hề yên ổn. Tiêu Hành muốn hủy hôn với Ôn Liên Nhi, nhưng thánh chỉ đã ban, nếu dám kháng chỉ, toàn bộ tướng quân phủ đều sẽ bị liên lụy. Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể cho Ôn Liên Nhi vào cửa. Nhưng thân phận… chỉ là một thông phòng nha hoàn. Ngày ta cùng Cố Hành Chu đưa mẫu thân về lại nhà ngoại, dọc đường lại nghe thêm không ít chuyện bàn tán. Trịnh di nương không thể trở thành nhạc mẫu của tướng quân, liền làm ầm ĩ, ép Ôn Thế An nghĩ cách đưa Ôn Liên Nhi về.
“Ta không quan tâm!”
“Liên Nhi là con gái của ông!”
“Sao có thể để nó làm thông phòng nha hoàn?!”
“Ông mau đi bảo tướng quân phủ… để Liên Nhi và hắn hòa ly!”
Lần này Ôn Thế An không còn dung túng nàng ta nữa. Ông ta trực tiếp sai người ấn xuống đánh gia pháp, rồi ném thẳng Trịnh di nương ra trang viện.
“Đều là do ngươi nuôi ra thứ họa nghiệt này!”
“Đều tại ngươi — con hồ ly tinh!”
“Chính ngươi làm ta tan cửa nát nhà!”
Nhưng Trịnh di nương còn chưa kịp tới trang viện, đã bị tống thẳng vào đại lao. Bị bắt cùng với Ôn Thế An. Không còn của hồi môn của mẫu thân ta chống lưng, Ôn Thế An – kẻ đã quen tay tiêu xài xa xỉ – nhanh chóng rơi vào cảnh túng quẫn. Muốn giữ thể diện như xưa, hắn chỉ còn cách tham ô công quỹ, lén lút vơ vét. Mà quan phủ, đã sớm âm thầm cho người điều tra, từng bước thu thập chứng cứ. Một bản sớ dâng lên, án lập tức định. Ôn Thế An và Trịnh di nương thì bị đày ra biên cương, sung làm quân kỹ. Trong tướng quân phủ, Ôn Liên Nhi nghe tin ấy liền quỳ xuống, khóc lóc cầu xin Tiêu Hành cứu mẫu thân. Nhưng từ sau ngày ta đại hôn, Tiêu Hành suốt ngày chỉ lo tìm ta để “giải thích cho rõ ràng”. Mấy lần bị người của Cố Hành Chu đuổi thẳng ra ngoài, hắn dần chán chường, sa đọa, ngày ngày chỉ biết uống rượu, tìm hoa hỏi liễu. Làm gì còn tâm trí để quản đến Ôn Liên Nhi. Nàng ta ngu xuẩn đến mức còn định lấy đứa trẻ trong bụng ra uy hiếp, kết quả lại bị Tiêu mẫu sai người cho uống thuốc phá thaitrong một đêm, máu thịt theo đó mà rời đi.
“Chính thất còn chưa cưới,
không thể để một thông phòng nha hoàn sinh ra thứ tử!” Tiêu mẫu vẫn muốn tìm cho Tiêu Hành một chính thê môn đăng hộ đối. Nhưng từ ngày sinh thần của ta, khắp kinh thành, phu nhân nhà nào mà chẳng rõ đức hạnh của Tiêu Hành. Huống hồ lại có một bà bà như Tiêu mẫu, không một nhà tử tế nào chịu gả con gái sang đó. Sau khi thành hôn cùng Cố Hành Chu, vợ chồng cầm sắt hòa minh, tình nghĩa sâu đậm. Không bao lâu sau, ta mang thai. Điều khiến tất cả chúng ta đều không ngờ tới là, Tiêu Hành biết ta mang thai, lại dám mưu phản. Nhưng số binh mã ít ỏi trong tay hắn, trước Cố Hành Chu, chưa tới nửa ngày đã tan tác không còn mảnh giáp. Lần này, không chỉ mình hắn. Cả Tiêu gia đều bị liên lụy. Kẻ bị xử trảm, kẻ bị đày đi sung quân, không một ai thoát. Ôn Liên Nhi lần nữa gặp lại mẫu thân mình, hai người… lại là gặp nhau trong doanh trại quân kỹ. Ngày Tiêu Hành bị hành quyết, hắn gào lên trong tuyệt vọng:
“Thanh Nghiên! Nàng phải đợi ta!”
“Trọng sinh một kiếp nữa, ta nhất định sẽ đoạt nàng về tay!”
Khi Cố Hành Chu kể lại chuyện này cho ta nghe, không ngừng lắc đầu:
“Nương tử, nàng có tin vào tiền kiếp – hậu kiếp không?”
Ta ngồi trong sân phơi nắng, nhẹ nhàng vuốt ve bụng đang nhô lên.
“Dẫu có thật tồn tại…
thì thứ bại hoại như hắn, cũng không xứng có thêm bất kỳ cơ hội nào.” Cố Hành Chu cúi xuống, đặt lên môi ta một nụ hôn thật nhẹ.
“Tự nhiên là vậy.
Kiếp này, kiếp sau, vĩnh viễn vĩnh viễn, ta cũng không cho phép hắn có cơ hội cướp đi nương tử của ta.” Từ xa, mẫu thân gọi hai chúng ta vào dùng bữa. Cố Hành Chu ngượng đến mức mặt đỏ bừng, khiến ta không nhịn được bật cười. Tiêu Hành còn có thể trọng sinh hay không, ta không biết. Nhưng ta biết— dù hắn có trọng sinh bao nhiêu lần, ta cũng nhất định sẽ khiến hắn ác giả ác báo. (TOÀN VĂN HOÀN)