Chương 13
Chương 13
Kết luận định giá tài sản. Luật sư bào chữa cho Triệu Khải Thành cho rằng, ban đầu hắn được công ty giao quyền giữ chìa khóa nên việc vào căn hộ có cơ sở từ công việc. Những hành vi sau đó chỉ là do ý thức pháp luật còn hạn chế. Vì vậy mong tòa xem xét giảm nhẹ hình phạt. Nghe đến bốn chữ "ý thức pháp luật còn hạn chế", ngón tay tôi khẽ siết chặt trên đầu gối. Đến mức biết làm giả chữ ký. Đến mức biết né hệ thống của công ty. Đến mức biết dùng tài khoản của em họ để nhận tiền. Luật sư của Cố Mạn thì cho rằng cô ta vừa mới tổ chức đám cưới, tâm lý rối loạn, rất nhiều việc đều làm theo sự sắp đặt của chồng nên mức độ tham gia không cao. Kiểm sát viên hỏi Cố Mạn:
"Cô có biết chủ sở hữu căn hộ là Thẩm Tri Nghi không?"
Cố Mạn cúi đầu.
"Cô có biết trong nhóm WeChat, Thẩm Tri Nghi đã thông báo rõ không được mở tủ trong phòng làm việc, không được di chuyển tài sản không?"
"Vậy vì sao cô vẫn mang chiếc vòng ngọc, máy chiếu cùng các tài sản khác đi?"
Cố Mạn im lặng rất lâu. Cuối cùng mới nói:
"Tôi cứ tưởng cô ấy chỉ dọa bọn tôi."
Triệu Khải Thành cũng thừa nhận hợp đồng thuê nhà và giấy ủy quyền đều là giả. Nhưng hắn vẫn cố giải thích.
"Tôi không định thật sự lừa tiền của anh Trình."
"Tôi chỉ định dùng tạm trước, sau này sẽ trả lại."
Kiểm sát viên hỏi:
"Vậy tại sao tài khoản nhận tiền không phải tài khoản của công ty?"
Triệu Khải Thành đáp:
"Vì tôi sợ công ty biết."
"Tại sao lại sợ công ty biết?"
Triệu Khải Thành không trả lời nữa. Đến lượt tôi trình bày. Tôi đứng dậy.
"Tôi giao chìa khóa và mật khẩu tạm thời của căn hộ cho Hằng Thành Bất Động Sản chỉ nhằm phục vụ việc chụp ảnh, dọn dẹp và dẫn khách xem nhà."
"Trong thỏa thuận đã ghi rất rõ: cấm vào ở, cấm thay ổ khóa và cấm giao chìa khóa cho người thứ ba."
"Khi tôi đi công tác trở về, tôi phát hiện Triệu Khải Thành đã biến căn nhà mới của tôi thành phòng tân hôn, đưa người thân vào ở, tổ chức các hoạt động liên quan đến đám cưới và tự ý thay ổ khóa, khiến chính tôi cũng không thể vào căn nhà của mình."
"Sau lần báo cảnh sát đầu tiên, cơ quan công an đã lập biên bản tại hiện trường, yêu cầu họ rời khỏi căn hộ trước chín giờ sáng hôm sau."
"Nhưng họ không những không rời đi mà còn tiếp tục thay đổi mật khẩu, đồng thời yêu cầu tôi bồi thường cái gọi là tổn thất của đám cưới."
"Tôi đã thông báo rõ trong nhóm WeChat rằng những tài sản trong tủ phòng làm việc đều có hóa đơn, số seri và camera giám sát, yêu cầu không được mở tủ, không được di chuyển hay bán tài sản."
"Ngay trong ngày hôm đó, họ vẫn cạy tủ lấy tài sản, đồng thời làm giả giấy ủy quyền và chữ ký của tôi để cho người khác thuê căn hộ rồi nhận tiền."
Tôi dừng lại một lát. Rồi nhìn về phía Triệu Khải Thành.
"Từ đầu đến cuối..."
"...vụ việc này đã có rất nhiều cơ hội để dừng lại."
"Nhưng bọn họ..."
"...chưa từng dừng lại."
Thẩm phán hỏi tôi:
"Cô có chấp nhận hòa giải không?"
Cố Mạn lập tức ngẩng đầu. Nước mắt rơi xuống ngay tức khắc.
"Thẩm Tri Nghi, chúng tôi đã xin lỗi rồi, cũng đồng ý bồi thường rồi, cô còn muốn thế nào nữa?"
Thẩm phán gõ búa.
"Bị cáo chú ý giữ trật tự trong phòng xử."
Cố Mạn run rẩy khóc nức nở. Triệu Khải Thành vẫn cúi gằm đầu. Gương mặt xám xịt. Tôi không nhìn bọn họ thêm lần nào nữa. Trong lòng tôi bình yên lạ thường. Bọn họ từng nghĩ... Tôi sẽ sợ phiền phức. Sợ mất mặt. Sợ làm lớn chuyện. Nhưng bây giờ... Từng chứng cứ một đều đã xuất hiện trước tòa. Phiền phức... Đã có kết quả. Là phần của bọn họ. Còn vụ việc... Đã đủ lớn rồi. Trước khi vụ án hình sự được tuyên án, vụ kiện dân sự đã mở phiên hòa giải trước. Bị đơn gồm có Hằng Thành Bất Động Sản, Triệu Khải Thành và Cố Mạn. Phía Hằng Thành Bất Động Sản cử giám đốc khu vực họ Đặng cùng một luật sư pháp chế đến tham dự. Vừa ngồi xuống, ông Đặng đã nói:
"Cô Thẩm, công ty sẵn sàng bồi thường những thiệt hại hợp lý, nhưng số tiền cô yêu cầu quá cao."
Tôi đẩy bản thống kê thiệt hại sang trước mặt ông ta.
"Khoản nào quá cao, ông cứ chỉ ra."
Ông ta lật xem vài trang.
"Nệm nhất thiết phải thay mới sao? Vệ sinh chuyên sâu cũng có thể xử lý."
Tôi đặt bản báo cáo giám định trước mặt ông ta.
"Vết bẩn đã thấm sâu vào bên trong, hơn nữa chiếc nệm đã bị người khác sử dụng trong thời gian dài. Đơn vị giám định đề nghị thay mới."
Ông ta tiếp tục lật.
"Chi phí sửa bức tường nền là 19.000 tệ, mức giá này..."
Tôi đưa luôn bảng báo giá của đơn vị thi công cùng hợp đồng sửa chữa ban đầu.
"Lớp phủ xi măng nghệ thuật cùng lô vật liệu đó đã ngừng sản xuất. Muốn sửa chỉ có thể làm lại toàn bộ cả mảng tường."
Sắc mặt ông Đặng càng lúc càng khó coi. Luật sư pháp chế lên tiếng:
"Chi phí khách sạn 9.400 tệ, lúc đó cô hoàn toàn có thể ở nhờ người thân hoặc bạn bè."
Luật sư Trần nhìn ông ta một cái.
"Chi phí lưu trú hợp lý phát sinh do căn nhà bị người khác chiếm giữ trái phép, thân chủ của tôi có quyền yêu cầu bồi thường dựa trên hóa đơn thực tế."
"Cô ấy không có nghĩa vụ phải ở nhờ người thân để giảm bớt chi phí cho bên xâm phạm."
Luật sư pháp chế lập tức im lặng. Ông Đặng lại nói:
"Còn phí công chứng và phí luật sư..."
Luật sư Trần trực tiếp mở đến điều khoản giải quyết tranh chấp trong thỏa thuận ủy quyền giữ chìa khóa.
"Mọi chi phí hợp lý phát sinh trong quá trình bảo vệ quyền lợi do hành vi vi phạm hợp đồng đều do bên vi phạm chịu."
"Con dấu của công ty các ông vẫn còn ở đây."
Ông Đặng quay sang nhìn Hạ Minh. Hôm nay Hạ Minh cũng được yêu cầu có mặt để phối hợp. Ông ta ngồi trong góc phòng, gương mặt xám xịt. Ban đầu, Hằng Thành Bất Động Sản định đẩy toàn bộ trách nhiệm cho Triệu Khải Thành. Luật sư Trần chỉ hỏi đúng ba câu.
"Thỏa thuận ủy quyền giữ chìa khóa do ai ký?"