Lòng Tin Không Phải Để Người Khác Lợi Dụng
6 phút đọc

Chương 3

Chương 3

Cảnh sát La quay sang nhìn tôi.
"Cô Thẩm, yêu cầu của cô là gì?"
"Tất cả những người không liên quan phải lập tức rời khỏi đây."
"Khôi phục toàn bộ quyền quản lý ổ khóa."
"Tất cả tài sản bị hư hỏng phải bồi thường theo đúng giá trị."
"Công ty Hằng Thành Bất Động Sản phải chịu toàn bộ trách nhiệm."
Mẹ của Cố Mạn lập tức nổi giận.
"Bây giờ phải đi ngay sao? Họ hàng chúng tôi đều tới cả rồi, đồ của cô dâu cũng bày hết ra đây, cô bảo chúng tôi đi đâu? Ra ngoài đường ngủ à?"
Tôi bình thản đáp:
"Khách sạn còn rất nhiều."
Bà ta chỉ thẳng vào mặt tôi.
"Cô có tiền thì cô đi thuê khách sạn mà ở!"
Tôi tức đến mức suýt bật cười.
"Tôi về chính nhà mình, vậy mà bà lại bảo tôi đi thuê khách sạn?"
Triệu Khải Thành kéo mẹ mình lại rồi quay sang nói với cảnh sát La:
"Đồng chí cảnh sát, anh cũng thấy rồi đấy. Tối nay đúng là tình huống đặc biệt. Trong họ hàng còn có người già, chuyển đi chuyển lại rất bất tiện. Chúng tôi cam đoan trước chín giờ sáng mai sẽ dọn sạch."
Tôi lập tức nói:
"Tôi không đồng ý."
Triệu Khải Thành nhìn tôi.
"Cô Thẩm, đừng dồn mọi chuyện đến mức không còn đường lui."
Nghe câu đó, trong đầu tôi chỉ hiện lên bốn chữ. Lại giở trò này. Đúng lúc ấy, Hạ Minh, quản lý cửa hàng của Hằng Thành Bất Động Sản, chạy tới. Ông ta mặc vest chỉnh tề, trán lấm tấm mồ hôi. Vừa bước vào cửa đã nở nụ cười.
"Cô Thẩm, thật sự xin lỗi. Khải Thành còn trẻ, làm việc thiếu suy nghĩ. Chuyện hôm nay công ty nhất định sẽ xử lý."
"Xử lý thế nào?"
Hạ Minh đáp:
"Hôm nay cứ để họ ở thêm một đêm. Sáng mai tôi sẽ đích thân tới giám sát họ chuyển đi. Đồ đạc bị hư hỏng, công ty sẽ cho người thẩm định rồi bồi thường."
Tôi nhìn ông ta.
"Chìa khóa do công ty các ông quản lý."
"Nhân viên của các ông lại mang đi tổ chức đám cưới."
"Vậy mà bây giờ ông còn muốn tôi nhường thêm một đêm?"
Nụ cười trên mặt Hạ Minh cứng lại.
"Chủ yếu là mọi thứ của lễ cưới đã chuẩn bị xong cả rồi. Cô Thẩm, cô cũng là người có thể diện, không cần khiến người khác ghi hận mình cả đời."
Tôi hỏi ngược lại:
"Ý ông là vì tôi là người có thể diện..."
"...nên tôi đáng bị bắt nạt sao?"
Hạ Minh vội vàng xua tay.
"Tôi không có ý đó."
Cảnh sát La liếc nhìn ông ta một cái rồi nói:
"Khôi phục quyền quản lý ổ khóa trước."
Triệu Khải Thành vẫn đứng im. Giọng cảnh sát La trầm xuống.
"Ngay bây giờ."
Triệu Khải Thành chậm chạp lấy điện thoại ra. Tôi đứng ngay bên cạnh nhìn hắn xóa hai dấu vân tay, xóa mật khẩu quản trị rồi khôi phục lại mật khẩu tạm thời. Tôi lập tức thử ngay. Tôi đi vào lấy máy tính và vài giấy tờ quan trọng. May mà phòng làm việc vẫn còn nguyên vẹn. Sau khi sửa nhà xong, tôi cất toàn bộ hóa đơn, hợp đồng và danh sách nội thất trong chiếc tủ ở phòng làm việc. Chiếc tủ đã được khóa. Bên trong còn có vài món đồ tôi chuẩn bị chuyển vào sử dụng. Một máy chiếu laser. Hai chiếc loa nhập khẩu. Một hóa đơn của bộ máy giặt sấy. Phiếu bảo hành của mấy chiếc đèn do nhà thiết kế chế tác. Còn có một chiếc vòng ngọc phỉ thúy cổ mà mẹ tôi tặng. Vì sợ để ở căn nhà đang cho thuê không an toàn nên trước khi đi công tác, tôi tạm thời khóa nó trong chiếc tủ này. Tôi đưa tay sờ lên cánh tủ. Ổ khóa vẫn còn nguyên. Lúc ấy, tôi mới hơi yên tâm một chút. Toàn bộ camera giám sát trong phòng khách đều đã bị rút dây. Tôi nhìn Triệu Khải Thành.
"Ai rút dây camera?"
Hắn đáp với giọng đầy khó chịu:
"Hôm nay quay video đám cưới, đông người như vậy, ai muốn bị cô theo dõi chứ?"
Tôi lạnh nhạt nói:
"Phụ lục hợp đồng ghi rất rõ, khu vực công cộng đều có lắp camera."
Triệu Khải Thành thản nhiên đáp:
"Tôi không đọc."
Tôi quay sang nhìn Hạ Minh.
"Nhân viên của các ông không thèm đọc hợp đồng mà vẫn được giao chìa khóa của chủ nhà sao?"
Sắc mặt Hạ Minh lập tức tái mét. Cuối cùng, cảnh sát La lập biên bản tại hiện trường. Nội dung ghi rất rõ. Triệu Khải Thành cùng toàn bộ người thân phải rời khỏi căn hộ trước chín giờ sáng hôm sau. Không được tự ý di chuyển, làm hư hỏng hoặc mang bất cứ tài sản nào trong nhà đi. Quyền quản lý ổ khóa phải được khôi phục như ban đầu. Việc bồi thường sau đó sẽ được hai bên giải quyết theo hợp đồng và đúng quy định của pháp luật. Cố Mạn khóc càng lớn hơn.
"Ngày mai tôi còn phải xuất giá từ đây. Tất cả đều bị cô phá hỏng rồi."
Tôi nhìn chiếc kẹp tóc đính ngọc trai trên đầu cô ta.
"Lúc cô định xuất giá từ nhà tôi, cô đã từng hỏi ý tôi chưa?"
Tiếng khóc của cô ta lập tức nghẹn lại. Mười một giờ đêm, tôi kéo vali rời khỏi căn hộ. Triệu Khải Thành đứng bên trong cửa, hạ giọng nói:
"Cô Thẩm, cô thật sự không cần phải làm đến mức này. Thêm một người bạn thì thêm một con đường."
Tôi quay đầu nhìn hắn.
"Con đường của anh..."
"...tôi thấy bẩn."
Sáng hôm sau, 8 giờ 40 phút, tôi xuống dưới lầu. Quản lý Diêu của ban quản lý tòa nhà đã đứng đợi sẵn ở sảnh. Hạ Minh không đến. Tôi gọi điện cho ông ta. Phải rất lâu sau ông ta mới bắt máy.
"Cô Thẩm, bên tôi đang kẹt xe. Cô cứ lên trước đi, tôi tới ngay."
"Trước chín giờ mà bọn họ chưa dọn đi, tôi sẽ tiếp tục báo cảnh sát."
Ông ta đáp:
"Cô đừng động một chút là báo cảnh sát, ảnh hưởng không tốt."
Tôi cúp máy. Thang máy lên đến tầng hai mươi tám. Hai chữ Hỷ trước cửa vẫn còn đó. Tôi nhập mật khẩu. Tôi nhập lại lần nữa. Nhìn dòng chữ đỏ trên màn hình, chút kiên nhẫn cuối cùng trong tôi hoàn toàn đứt phựt. Quản lý Diêu cau mày.
"Lại đổi rồi sao?"
Tôi gọi cho Triệu Khải Thành. Chuông đổ rất lâu hắn mới nghe máy. Đầu dây bên kia vang lên tiếng nhạc đám cưới. Giọng Triệu Khải Thành đầy lười nhác.
"Hôm nay thật sự không dọn được."
"Tối qua biên bản hiện trường đã ghi rõ trước chín giờ."
"Cảnh sát ghi thì cứ ghi, chẳng lẽ đám cưới của tôi cũng phải dừng lại?"
"Anh lại đổi mật khẩu?"
Hắn cười một tiếng.
"Họ hàng ra vào liên tục, cho tiện."
Tôi nhìn hai chữ Hỷ trên cánh cửa.
"Triệu Khải Thành, bây giờ anh đang từ chối không cho chủ nhà bước vào chính căn nhà của mình."
Giọng hắn lạnh xuống.
"Cô Thẩm, tôi nói luôn cho rõ. Hôm qua cô làm ầm lên, quy trình đám cưới của chúng tôi bị đảo lộn hết. Khách sạn đổi giờ nên mất tiền cọc, bên quay phim, trang điểm và đội xe cưới đều phải trả thêm tiền. Muốn chúng tôi dọn đi cũng được, nhưng cô phải bồi thường tổn thất của đám cưới trước."
Tôi còn tưởng mình nghe nhầm.
"Anh chiếm nhà của tôi, còn bắt tôi bồi thường?"
"Thiệt hại do cô gây ra thì đương nhiên cô phải chịu. 88.000 tệ, lấy con số may mắn. Tiền đến nơi, chúng tôi lập tức dọn đi."
Quản lý Diêu đứng bên cạnh nghe thấy, mặt xanh mét.
"Ai dạy anh nói như vậy?"
Triệu Khải Thành không trả lời. Trong điện thoại vang lên giọng của Cố Mạn.