Chương 1
Chương 1
Ta đang yên lành nghị thân với Bùi nhị công tử. Kết quả chỉ vì một đạo thánh chỉ…Lại bị ép gả cho một tên đồ tể giết người như ngóe. Ta vốn là đích nữ của phủ Quốc công nước Khương. Năm nay vừa tròn mười sáu, đang độ xuân thì, dung mạo thanh nhã. Nào ngờ hoàng đế hồ đồ lại tùy tiện sắp đặt nhân duyên. Giữa triều ban xuống một đạo thánh chỉ, đem ta tứ hôn cho Đỗ tướng quân vừa khải hoàn hồi kinh. Nghe đồn Đỗ tướng quân đã gần tuổi tứ tuần. Trước khi tòng quân vốn chỉ là một kẻ làm nghề đồ tể. Không những thân hình béo tốt, đầu to vai rộng. Mà còn ra tay tàn nhẫn, giết chóc vô số, thanh danh hung bạo lan khắp kinh thành. Khi ấy, ta đang nghị thân cùng nhị công tử phủ Thị lang họ Bùi. Phụ thân lấy cớ ấy dâng sớ khước từ hôn sự trước triều. Hoàng đế nổi giận. Lập tức hạ chỉ tống phụ thân ta vào ngục. Để cứu phụ thân… Ta chỉ còn cách gả vào phủ tướng quân. Tin phụ thân ta bị hạ ngục vừa truyền ra, phủ họ Bùi liền trong đêm trả lại sinh thần bát tự của ta, cắt đứt sạch sẽ, không để lại chút tình nghĩa nào. Mẫu thân vừa kinh vừa giận, bệnh tình đột ngột trở nặng, nằm liệt trên giường, sắc mặt ngày một tái nhợt. Phủ Quốc công vốn ngày thường khách khứa ra vào không dứt, chỉ trong chốc lát đã cây đổ bầy khỉ tan, ai nấy đều tránh xa, sợ liên lụy đến thân. Nhìn mẫu thân đang lâm bệnh nặng, lại nhìn ấu đệ còn thơ dại, chưa hiểu sự đời, ta cắn răng nuốt xuống nỗi đau trong lòng, tự tay tiếp nhận thánh chỉ ban hôn. Đến ngày đại hôn, phụ thân được thả ra khỏi ngục. Ông nắm chặt tay ta, nước mắt không ngừng rơi xuống.
“Dao nhi, phủ Quốc công từ nhỏ đã dạy con biết lễ nghĩa, hiểu khuôn phép, tính tình dịu dàng đoan chính.”
“Thế nhưng phủ tướng quân toàn là một nhà võ phu thô lỗ, e rằng chẳng mấy ai coi trọng lễ nghi liêm sỉ, ngay cả chữ nghĩa cũng chưa chắc biết được bao nhiêu.”
“Con gả qua đó, chỉ sợ phải chịu không ít khổ sở.”
Ta đưa tay lau khô nước mắt cho phụ thân, giọng nói vẫn cố giữ bình ổn.
“Phụ thân cứ yên tâm.”
“Đỗ tướng quân tuy không phải lương phối, nhưng nữ nhi gả qua đó là để làm chủ mẫu.”
“Sau này nhất định sẽ giữ tròn bổn phận, không để phủ Quốc công mấy đời thanh danh bị hoen ố.”
Hồng trùm che mặt, tiếng kèn tiếng trống rộn ràng, tám người khiêng kiệu hoa đưa ta một mạch tiến vào phủ tướng quân. Thế nhưng, đêm động phòng hoa chúc, ta lại không chờ được. Thát Đát xâm phạm biên cương, Đỗ tướng quân phụng chỉ xuất chinh. Chỉ trong một đêm, phủ tướng quân gần như người đi sạch sẽ, chỉ còn lại ta cùng mấy nha hoàn theo từ phủ Quốc công sang. Nhìn tòa phủ rộng lớn gần như bị dọn trống không, ta đứng lặng tại chỗ, kinh ngạc đến sững sờ, nhất thời không biết nên khóc hay nên cười. Dẫu đã bái thiên địa, nhưng khăn hỷ chưa vén, rượu hợp cẩn chưa uống, lễ kết phát chưa cử hành, cuộc hôn sự này rốt cuộc vẫn chưa thể xem là đã hoàn tất. Ta nhất thời trở thành đề tài đàm tiếu của khắp kinh thành, người người đem ra làm trò cười.
“Nghe nói chưa, phủ tướng quân xuất chinh, đến cả chó cũng mang theo, chỉ duy nhất Giang Dao của phủ Quốc công bị bỏ lại.”
“Việc này nhất định là phủ tướng quân cố ý trả thù chuyện phủ Quốc công từng khước hôn trước triều.”
“Giang Dao đã thành người bị bỏ rơi, thế mà còn mặt mũi ở lại phủ tướng quân sao.”
“Ai da, nàng đã xuất giá, chẳng lẽ còn có thể quay về nhà mẹ đẻ.”
“Phủ Quốc công chẳng phải sẽ bị người ta cười cho mất sạch thể diện.”
“Sau này còn ai dám kết thân với phủ Quốc công nữa.”
Phủ tướng quân không thể ở, phủ Quốc công lại càng không thể quay về. Trong cơn uất ức dâng trào, ta mang theo nha hoàn Bích Lan, một đường tìm tới biên cương, quyết phải đòi cho ra lẽ với kẻ họ Đỗ kia. Phụ thân ta chỉ vì khước hôn mà bị hạ ngục. Nay hôn lễ chưa thành, Đỗ tướng quân cũng phải cho ta một lời công đạo. Tốt nhất là viết cho ta một tờ hòa ly, để ta có thể đường đường chính chính trở về phủ Quốc công, từ đây không còn bất kỳ can hệ nào với người họ Đỗ. Ta từ nhỏ được nuông chiều mà lớn, quãng đường xa nhất từng đi, cũng chỉ là ra ngoại ô kinh thành, đến Linh Ẩn tự cầu phúc. Vậy mà lần này, chỉ dựa vào một ngụm oán khí trong lòng, ngọc túc bị mài đến phồng rộp, bọng máu vỡ ra rồi hóa thành chai sạn, ta vẫn chưa từng quay đầu lại. Không lấy được thư hòa ly, ta thề tuyệt không bỏ cuộc. Gắng gượng đến được biên cương, ta và Bích Lan đã tiều tụy đến mức không còn ra hình người. Sau khi tạm nghỉ mấy ngày tại trấn Văn An, Bích Lan dò hỏi được rằng không xa trấn Văn An lúc này đang có một doanh quân của họ Đỗ đóng trú.