Chương 9
Chương 9
Phụ thân đang tắm máu nơi biên cương, ta không cho phép mình vướng bận nhi nữ tình trường. Hai năm sau, phụ thân hồi kinh, được phong nhất phẩm quân hầu, ở lại kinh thành lâu dài. Ta lại gặp nàng. Nàng nửa làm nũng, nửa giở trò, ép chủ tiệm bán cho mình bức chữ kia, hoàn toàn không giống những khuê nữ khuôn phép, cứng nhắc của kinh thành. Ta đi hỏi thăm tiểu hầu gia.
“Ồ, Giang Dao à. Nghe nói nàng đang nghị thân với Bùi Minh Viễn của phủ Thị lang.”
Trái tim ta như rơi xuống hầm băng. Một nữ tử tốt đẹp đến vậy, lại sắp gả cho người khác rồi sao. Nhìn nàng ôm bức chữ trong lòng, nét mặt rạng rỡ vui mừng, trong tim ta chua xót đến khó chịu. Vì thế, khi hoàng đế hỏi ta muốn ban thưởng điều gì, ta như bị quỷ xui thần khiến, bật thốt mở miệng.
“Đa tạ bệ hạ hậu ái. Phủ tướng quân mọi thứ đều đủ, chỉ tiếc thần và phụ thân đều không giỏi quán xuyến. Phủ đệ rộng lớn như vậy, trông vẫn có phần quạnh quẽ.”
Hoàng đế cảm khái nói:
“Phụ tử các ngươi vì bách tính biên cương mà vất vả không ít. Ngươi cũng đã đến tuổi nên thành gia lập thất rồi. Nay đang ở kinh thành, khuê nữ đầy rẫy, có ai vừa mắt không. Nếu có, trẫm sẽ đứng ra làm chủ cho ngươi.”
“Thần có nghe nói đích nữ phủ Quốc công dung mạo đoan trang, thông tuệ hơn người. Nếu có thể cưới nàng về phủ, ắt sẽ quán xuyến ổn thỏa tướng phủ, để phụ tử thần không còn nỗi lo sau lưng.”
Rồi sau đó, Quốc công gia bị hạ ngục, Quốc công phu nhân lâm bệnh, phủ họ Bùi trả lại bát tự sinh thần. Đích nữ phủ Quốc công – Giang Dao, bất đắc dĩ tiếp chỉ tứ hôn. Dẫu hành động ấy có phần hèn hạ, nhưng chỉ cần có thể giành được mỹ nhân, hèn hạ thì cứ hèn hạ vậy. Sau này, ta nhất định sẽ đối đãi với nàng thật tốt. Ngày đại hôn, biên cương truyền về tin gấp. Thát Đát phái ra một đội kỵ binh tinh nhuệ, đã đánh chiếm liền ba tòa thành. Phụ thân lại lĩnh binh ra trận. Ông tuổi đã cao, trên người mang nhiều vết thương chí mạng, ta không thể để ông một mình trở lại biên cương. Vì thế, ta định hỏi nàng, liệu có nguyện cùng ta đi biên quan hay không. Thế nhưng, đứng ngoài cửa, điều ta nghe được lại là nàng sai nha hoàn chuẩn bị dao găm.
“Ta đồng ý gả vào phủ, không có nghĩa là ta chấp nhận thuận theo hắn. Nếu hắn dám dùng cường, ta sẽ chết ngay tại đây.”
Như một chậu nước lạnh dội thẳng lên đầu, ta xoay người rời đi trong chật vật. Đã không tình nguyện, vậy thì cứ để nàng ở lại. Ta cũng sợ phải nhìn thấy ánh mắt chán ghét của nàng. Nhưng ta vạn lần không ngờ, nàng lại đuổi theo ta đến tận biên quan. Khuôn mặt nhỏ lấm lem bụi đất, nàng ôm bánh màn thầu gặm ngấu nghiến, chẳng có lấy nửa phần thận trọng, đáng yêu đến lạ. Nàng nói, nàng là chủ mẫu mới cưới của phủ tướng quân. Trong lòng ta như pháo hoa nổ tung, chỉ nghĩ một điều: đã đến rồi thì đừng đi nữa. Về sau, gặp phục kích, trong lúc nguy cấp, nàng đẩy nha hoàn ra, thay ta chắn mũi tên, cũng nói là vì bách tính. Một nữ tử tốt đẹp như thế, đáng lẽ phải là thê tử của ta. Ta liều mạng chém giết, chỉ mong sớm kết thúc trận chiến này để trở về bên nàng. Thế nhưng, khi nhìn thấy những tờ hưu thư nàng để lại, tim ta như bị vạn tiễn xuyên qua. Nàng lặn lội ngàn dặm đến đây, hóa ra chỉ để cầu hòa ly. Ta nghĩ đến nàng đến phát cuồng, sao có thể để nàng toại nguyện. Sau đó, nàng cũng có ý lấy lòng, đôi tay mềm mại không xương đặt lên vai ta, đến cả đầu ngón tay ta cũng vì thế mà run rẩy. Ta vẫn nhớ rất rõ lời nàng nói nơi biên quan năm ấy.
“Hỷ khăn chưa vén, hợp cẩn chưa uống, kết phát chưa thành, hôn sự này vốn chưa trọn. Danh phận chưa chính, ta không thể ở lại tướng phủ. Chuyến này ta đến, chính là muốn Đỗ tướng quân cho ta một lời nói rõ ràng.”
Ta nhất định sẽ cho nàng một lời nói rõ ràng. Ở phủ Trưởng công chúa, nàng vì danh dự của tướng phủ mà đứng ra tranh luận, lời lẽ đường hoàng, khí thế bừng bừng, khiến lòng người chấn động. Còn Bùi Minh Viễn Chỉ cần nhìn ánh mắt hắn dành cho nàng, ta đã thấy toàn thân khó chịu, mới không nhịn được mà “nhắc nhở” hắn một chút. Khi nàng nói nàng tâm duyệt ta, ta chỉ cảm thấy, dù ngay lúc ấy đem cả mạng sống này giao cho nàng, ta cũng cam lòng. Ta đã tâm duyệt nàng từ rất lâu rồi. Từ nay về sau, ta nhất định sẽ đối đãi với nàng thật tốt. Nguyện cùng nàng nắm tay đi hết một đời, Dài lâu bầu bạn, Sống chết không rời. (TOÀN VĂN HOÀN )