Chương 2
Chương 2
Hai chúng ta ăn uống no nê, liền thẳng hướng doanh trại mà đi. Chưa kịp đến gần quân doanh, đã bị binh sĩ coi là thám tử mà bắt giữ. May mắn ta đã sớm có chuẩn bị, liền đưa cho một binh sĩ một vật nhỏ.
“Đem thứ này giao cho Đỗ tướng quân, hắn tự khắc sẽ biết ta là ai.”
Thế nhưng, chờ đợi suốt hai ngày trời, vẫn không có động tĩnh. Đến ngày thứ hai, doanh trại chuẩn bị nhổ trại, tên binh sĩ kia mới sực nhớ vẫn còn giam giữ hai người chúng ta. Khi vị tiểu tướng trẻ tuổi khoác ngân giáp bước vào, ta và Bích Lan đã chỉ còn giữ được nửa mạng. Hắn nhìn cảnh ta và Bích Lan ngấu nghiến gặm bánh màn thầu, ánh mắt thoáng hiện một tia trầm ngâm khó đoán.
“Vật này là của ngươi sao.”
Hắn giơ tay lên. Trong lòng bàn tay hắn, nằm yên một con ấn ngọc nhỏ khắc hình đầu hổ. Chính là vật nhỏ ta đã giao cho binh sĩ ngày trước. Con ấn ngọc này là một món trong sính lễ do nhà họ Đỗ đưa tới, cũng là món không đáng chú ý nhất trong số đó. Trên mặt ấn khắc một chữ họ Đỗ, nét bút uốn lượn phóng khoáng, khí thế như rồng rắn bay lượn, vừa nhìn đã thấy khí độ. Ta rất thích. Khi rời đi, ta mang theo bên người, để khi cần còn làm bằng chứng cho thân phận của mình. Nuốt trọn miếng bánh còn lại, ta đứng dậy, hướng về phía hắn khom người hành lễ.
“Ta chính là tân chủ mẫu của phủ tướng quân.”
Vị tiểu tướng khoác ngân giáp khẽ nhướn mày, thu tay lại, nắm chặt con ấn ngọc trong lòng bàn tay. Ta ngẩng đầu nhìn hắn. Thật không ngờ, giữa quân doanh lại có người tuấn tú đến vậy. Hàng mày ngay ngắn, ánh mắt sáng rõ, thân hình cao ráo thẳng tắp. Ở nơi cỏ trắng mây vàng, cảnh sắc hoang tàn, giá rét thấu xương này, hắn tựa như một dòng nước trong mát, khiến người ta không khỏi động lòng. Có lẽ vì ta nhìn quá lâu, sắc mặt hắn hơi lộ vẻ không tự nhiên.
“Nếu đã là chủ mẫu phủ tướng quân, vì sao không an phận ở trong phủ, lại chạy đến nơi khổ hàn thế này.”
Chẳng phải đều là do Đỗ tướng quân các người gây ra hay sao.
“Khăn hỷ chưa vén, rượu hợp cẩn chưa uống, lễ kết phát chưa cử hành, hôn sự này vốn chưa thể xem là đã thành.”
“Ta danh không chính, ngôn không thuận, tự nhiên không thể tiếp tục ở lại phủ tướng quân.”
“Lần này đến đây, chính là muốn đòi một lời giải thích từ Đỗ tướng quân.”
Nghe xong lời ta, vị tiểu tướng khoác ngân giáp lại nhướn mày lần nữa. Khóe môi hắn khẽ cong lên, nở ra một nụ cười mang theo vài phần nghiền ngẫm đầy hứng thú.
“Thì ra, nàng là đến để thành thân cùng phu quân sao.”
Mặt ta nóng bừng lên, đỏ đến tận mang tai, thậm chí không dám nhìn thẳng vào dáng vẻ phong lưu khi hắn bật cười.
“Ta không có gì để nói với ngươi. Chỉ cần đưa ta đi gặp Đỗ tướng quân là được.”
Hắn gật đầu, ánh mắt lại đánh giá ta từ trên xuống dưới một lượt.
“Canh ba nhổ trại. Nếu nàng theo kịp, ta sẽ dẫn nàng đi gặp hắn.”
Vừa nghĩ đến việc chẳng bao lâu nữa có thể lấy được thư hòa ly, ta lập tức gật đầu đáp ứng, không chút do dự. Bích Lan đỡ lấy ta, hai người bước thấp bước cao, lầm lũi đi sau đội quân đang hành tiến. Mới đi được nửa ngày, ta đã cảm thấy xương cốt như muốn rã rời. Mặt trời treo cao chói mắt, miệng khô lưỡi khát, ta chỉ cảm thấy mình sắp không trụ nổi nữa. Ngay lúc ấy, một con tuấn mã lông đỏ sẫm dừng lại trước mặt ta. Vị tiểu tướng khoác ngân giáp ngồi trên lưng ngựa, đưa tay về phía ta. Ta liếm đôi môi đã nứt nẻ, trong lòng dâng lên một chút khinh thường.
“Nam nữ thụ thụ bất thân.”
Hắn khẽ bật cười, lập tức xuống ngựa, vòng tay bế ngang eo ta, rồi nhảy lên yên ngựa trong nháy mắt.
“Đây là biên cương, không phải kinh thành lễ nghi rườm rà, không cần câu nệ đến vậy.”
Trong lòng ta bốc lên một ngọn lửa giận. Đỗ gia quân này rõ ràng không hề coi ta là chủ mẫu của phủ tướng quân. Bằng không, làm sao dám hành xử tùy tiện, khinh suất đến thế. Kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục. Ta cúi đầu nhìn con tuấn mã cao vượt quá người mình, nghĩ lại, giữ được mạng sống vẫn hơn tất thảy. Lấy được thư hòa ly mới là chuyện quan trọng nhất. Ta cố gắng ưỡn thẳng lưng, giữ lấy chút thể diện cuối cùng. Chỉ là con ngựa lông đỏ sẫm kia bước đi lắc lư không ngừng. Ta không sao tránh khỏi hết lần này đến lần khác va vào lòng hắn.