Yêu Sai Bốn Năm Nhưng Cưới Đúng Người
2 phút đọc

Chương 10

Chương 10

Tịch Diên Khanh đã rời đi, không còn dây dưa với tôi nữa. Nghe nói chẳng biết bị kích động gì, đột nhiên về tiếp quản sản nghiệp nhà họ, đang đấu sống chết với đám con riêng. Đầu tháng ba, Phó Chiếu cầu hôn tôi. Anh nói, anh muốn cưới tôi càng sớm càng tốt, một ngày cũng không muốn chờ nữa. Không biết tin đính hôn bị rò rỉ kiểu gì, Tịch Diên Khanh lại đòi gặp tôi lần cuối. Tôi báo với Phó Chiếu rồi mới đi. Anh ta hẹn ở một phòng tranh ngoài ngoại ô, mặc áo hoodie đơn giản, tựa lưng vào cửa sổ sát đất. Anh ta đưa tôi một lon bia, tự mình ngửa đầu uống một ngụm, liếc mắt nhìn chiếc nhẫn kim cương chói lóa trên tay tôi, giọng đầy mùi dấm chua: “Mới quen nhau bao lâu mà đã đính hôn rồi?” Tôi cầm lon bia, cười nhạt: “Yêu đúng người thì không cần chờ quá lâu.” Anh ta khẽ cười giễu, rồi im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Hồi lâu sau mới mở miệng: “Tô Vãn Vãn, thế còn anh thì sao?” “Em chơi anh xong, chán rồi thì tiện tay đá đi. Giờ em hạnh phúc đủ đầy rồi, thế còn anh thì sao?” “Từng ấy cô gái thích anh, lo gì không có ai bên cạnh?” Tôi cụng lon bia với anh ta cười toe. Thấy anh không cười, tôi thu tay lại, nhẹ giọng nói: “Tịch Diên Khanh, thật ra anh không thật lòng thích em. Nếu anh yêu em, lúc trước anh đã không phản bội em hết lần này đến lần khác.” “Chẳng qua là vì anh chưa từng bị đá, nên không cam lòng để em là người nói chia tay trước mà thôi.” Anh ta không nói gì, dốc hết bia trong lon. Tôi trả lon lại cho anh: “Chúc anh hạnh phúc. Lần này, em thật lòng.” Sau đó, tôi quay đầu bước đi. Đi được một đoạn, Tịch Diên Khanh đột nhiên hét lên phía sau, giọng run rẩy: “Nhưng Tô Vãn Vãn, anh thật sự yêu em!” Tôi không dừng lại, chỉ vẫy tay phía sau lưng rồi tiếp tục bước đi. Điện thoại reo lên – là tin nhắn của Phó Chiếu. “Anh luyện xong tửu lượng rồi. Tối nay quyết chiến ở quán nướng dưới lầu.” Tôi không nhịn được bật cười, nhắn lại: “OK. Ai gục trước là chó.” Phía xa ánh nắng rực rỡ, gió xuân hiền hòa. Mùa xuân… thật sự đã đến rồi. HẾT