Yêu Sai Bốn Năm Nhưng Cưới Đúng Người
3 phút đọc

Chương 4

Chương 4

Người đàn ông này rất đẹp trai, nhưng hoàn toàn khác kiểu với Tịch Diên Khanh. Nếu Tịch Diên Khanh là ngọn lửa nóng rực thiêu đốt thì người này lại như dòng nước ngầm đóng băng dưới đáy đại dương. “Xin lỗi, chuyến bay trễ nên tôi đến muộn.” Giọng anh lạnh nhạt, rồi bước thẳng đến ghế chính: “Tôi là Phó Chiếu. Từ hôm nay, tôi tiếp quản chiến lược tập đoàn. Tôi đã xem qua toàn bộ tài liệu và báo cáo tài chính ba năm gần đây. Bây giờ, bắt đầu từ tổ A, mỗi người có ba phút, báo cáo kết quả công việc năm qua và kế hoạch tương lai.” Người phụ trách lần lượt lên trình bày, ai nấy đều run rẩy. Phó Chiếu quả nhiên như lời đồn, sắc bén và chính xác, vạch trần không thương tiếc những điểm mập mờ, dữ liệu tô vẽ. “Tôi không thích nghe lời thừa, cũng không thích bị xem là kẻ ngốc. Tôi hy vọng có thể giao tiếp hiệu quả với người thông minh. Nhưng nếu không thể, tôi sẽ chọn cách khác.” Anh chẳng hề nặng lời, nhưng mấy vị giám đốc bị gọi tên sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi. Đến lượt tôi, lòng bàn tay cũng hơi rịn mồ hôi. May mà tôi chuẩn bị kỹ, thành tích năm qua cũng khá ấn tượng, nên càng nói càng trôi chảy. Học vấn và sự nghiệp là niềm tự hào và chỗ dựa của tôi, trong công việc tôi chưa từng qua loa. Phó Chiếu không cắt ngang, tôi nhìn thấy trong mắt anh, sau lớp kính, có chút tán thưởng. Tôi dừng lại sau phần trình bày, khẽ gật đầu. Anh cũng gật đầu: “Tô Vãn Vãn phải không. Rất tốt.” “Từ giờ trở đi, tất cả báo cáo đều lấy tiêu chuẩn của cô làm mẫu.” Từ khi Phó Chiếu đến, cả bộ phận chìm trong biển lửa. Anh mạnh tay cắt bỏ hàng loạt dự án và nhân sự thừa thãi, đồng thời kéo về không ít nguồn lực đỉnh cao khiến ai cũng kinh hãi. Giờ làm việc kéo dài thêm, nhưng con số dự đoán thưởng cuối năm cũng tăng theo cấp số nhân. Đám đồng nghiệp, nhất là nữ nhân viên trẻ, ai cũng ôm mộng mơ với Phó Chiếu. Có hai thực tập sinh mới vào, không rõ đọc tiểu thuyết tổng tài quá nhiều hay sao. Một người dám công khai tranh luận với anh trong họp, mong gây chú ý. Một người cố tình làm đổ cà phê lên vest cao cấp của anh, còn muốn lấy tay lau. Cô đầu tiên, hôm sau không thấy đến công ty. Cô thứ hai, chiều cùng ngày đã bị đuổi. Nữ đồng nghiệp đều ngoan ngoãn lại. Nhưng lúc nghỉ ngơi, vẫn tụm năm tụm ba tám chuyện trong phòng trà. “Nghe nói anh ấy vẫn độc thân, thậm chí chưa từng có tin đồn tình ái, chẳng lẽ sạch sẽ thế à?” “Không thể nào! Điều kiện như thế, biết bao người dòm ngó, chắc là kén chọn quá thôi.” “Trời ơi, bộ vest ba mảnh anh ấy mặc hôm nay các chị thấy không? Cái tỷ lệ vai eo ấy… nếu em cưa được anh ấy, em sẵn sàng giao hết lương luôn!” Tôi đang nghe, bỗng thấy hứng thú. Không còn Tịch Diên Khanh nữa, Phó Chiếu này, có vẻ là một con mồi hấp dẫn hơn. Người đàn ông này, tôi muốn thử một lần.