Chương 6
Chương 6
Hắn đi tới đi lui mấy bước, rồi đột ngột dừng lại, nhìn ta, trong ánh mắt tràn đầy thưởng thức, kinh hỉ, cùng một cảm giác an ủi khi tìm được tri kỷ: “Đào Đào, cô thật không ngờ… nàng lại có kiến giải như vậy!” Ta cúi đầu xuống, che giấu tính toán trong mắt: “Thần thiếp… thần thiếp chỉ là không muốn thấy điện hạ vất vả như vậy. Thần thiếp vô dụng, chỉ có thể nghĩ ra những cách vụng về, không đáng đưa ra trước mặt người khác…”
“Ai nói là cách vụng về?” Hắn kéo ta vào lòng, “Đây là diệu kế! Là kế phá địch! Đào Đào, nàng đúng là phúc tinh của cô!”
Đêm đó, hắn lưu lại trong cung ta, nhưng hưng phấn đến mức cả đêm không chợp mắt, kéo ta cùng nhau lặp đi lặp lại cân nhắc mấy “cách vụng về” kia, lại hỏi thêm rất nhiều về phong thổ nhân tình Bắc cảnh. Ta nửa thật nửa giả, đem những điều mình biết, dùng cách đơn thuần nhất mà tiết lộ cho hắn. Ngày hôm sau, hắn tinh thần phấn chấn vào triều, nghe nói trên triều đình đã lực áp chúng nghị, đưa ra một bộ phương lược tác chiến tường tận, trọng tâm chính là những điều ta đêm qua nhắc tới: “dụ địch vào sâu, cắt lương đạo, lấy công tâm làm trợ.” Dẫu vẫn còn tiếng phản đối, nhưng chiến lược ấy thiết thực phù hợp tình hình, lại thêm thân phận Thái tử của hắn, cuối cùng vẫn nhận được sự ủng hộ của Bệ hạ cùng phe chủ chiến. Chiến báo truyền về, chiến lược mới phát huy kỳ hiệu. Chủ lực Bắc Địch quả nhiên trúng kế, bị dẫn vào vòng mai phục, lương đạo bị cắt, lại vì vấn đề nguồn nước mà quân tâm tan rã, chịu tổn thất nặng nề, buộc phải rút quân lùi lại trăm dặm. Khủng hoảng được hóa giải, những lời đàn hặc nhằm vào phụ thân ta tự khắc tan thành mây khói. Khi Tiêu Cảnh Huyền lần nữa đến cung ta, ánh mắt hắn nhìn ta đã hoàn toàn khác trước. Trong đó không chỉ có tình cảm nam nữ, mà còn nhiều thêm một phần tôn trọng cùng tín nhiệm. Hắn nắm tay ta: “Đào Đào, lần này Bắc cảnh có thể chuyển nguy thành an, nàng công lao không nhỏ. Cô chưa từng nghĩ, nàng thân ở thâm cung, lại có thể đối với chiến sự tiền triều có kiến giải chân thực đến vậy.” Ta tựa vào lòng hắn: “Thần thiếp không hiểu gì về chiến sự tiền triều, thần thiếp chỉ biết, có thể thay điện hạ phân ưu, nhìn thấy điện hạ giãn mày mỉm cười, thần thiếp liền cảm thấy mãn nguyện.” Hắn siết chặt vòng tay ôm lấy ta: “Được thê tử như vậy, phu còn cầu gì nữa.” Công tâm song hành, vĩnh viễn là vũ khí hữu hiệu nhất. Ta không chỉ củng cố vững chắc địa vị của phụ thân, mà còn trong lòng Tiêu Cảnh Huyền, trở thành một đồng minh thực sự. Làn sóng gió chốn triều đình này, chẳng những không thể lay chuyển ta nửa phần, trái lại còn trói chặt ta cùng Tiêu Cảnh Huyền lại với nhau. Bắc cảnh đại thắng, sự tín nhiệm cùng ỷ trọng của Tiêu Cảnh Huyền dành cho ta ngày một sâu đậm. Hắn không còn chỉ xem ta là đóa hoa yếu ớt cần được che chở, đôi khi lúc phê duyệt tấu chương mệt mỏi, sẽ cùng ta trò chuyện về vài chuyện vặt nơi triều đình, hoặc những giai thoại của quan viên. Ta thận trọng ứng đối, chỉ nói những điều không đau không ngứa, tuyệt đối không vượt ra ngoài phạm vi hắn đã ngầm vạch sẵn. Trên dưới Đông Cung, không còn ai dám khinh thường vị Thái tử phi là ta nữa, ánh mắt cung nhân nhìn ta đều tràn đầy kính sợ. Lãm Nguyệt Hiên vẫn đóng chặt cửa cung. Nhưng Liễu trắc phi tuyệt đối sẽ không cam chịu ngồi chờ cết. Buổi chiều, ta đang xem quy chế dùng băng mùa hạ vừa được Nội vụ phủ dâng lên, Tiêu Cảnh Huyền bỗng sắc mặt trầm xuống bước vào, phất tay cho tất cả cung nhân lui ra. Trong điện lập tức chỉ còn lại hai người chúng ta.
“Điện hạ?” Ta đứng dậy đón hắn, “Sắc mặt người không tốt, có phải triều chính lại phát sinh chuyện khiến người phiền lòng?”
Hắn không trả lời ngay, chỉ nhìn chằm chằm vào ta, trong ánh mắt mang theo do dự, còn có cả nghi hoặc.
“Đào Đào, hôm nay cô… nhận được một phong thư.”
Hắn từ trong tay áo lấy ra một phong thư, giấy thô ráp, nhưng không đưa cho ta: “Trong thư nói rằng… nàng không hề mềm yếu vô tri như bề ngoài. Nàng tâm tư thâm trầm, giỏi bày mưu tính kế. Từ chuyện ngã ngựa trong xuân săn, đến án vu cổ, thậm chí cả việc hiến kế Bắc cảnh… hết thảy, đều nằm trong sự sắp đặt của nàng.” Hốc mắt ta lập tức đỏ lên, giọng nói mang theo run rẩy của kẻ bị oan khuất: “Điện hạ… người… người tin vào những lời hoang đường ấy sao? Thần thiếp… thần thiếp sao có thể…”