Đông Cung Này, Từ Đầu Đã Là Cuộc Săn Của Ta
4 phút đọc

Chương 7

Chương 7

“Cô dĩ nhiên không muốn tin.” Tiêu Cảnh Huyền trầm giọng nói, “Nhưng Đào Đào, có vài chuyện, khi nghĩ lại, quả thực quá mức trùng hợp. Lúc nàng ngã ngựa, cô vừa hay đi ngang qua. Vu cổ chi vật được tìm thấy trong túi hương của nàng, nhưng cuối cùng kẻ bị chỉ ra lại là Liễu thị. Chiến sự Bắc cảnh, nàng thân là nữ tử chốn thâm cung, đưa ra kế sách lại có thể đánh trúng then chốt… tất cả những điều này, không khỏi quá mức thuận lợi.”
Hắn bước lên một bước, mang theo cảm giác áp bức: “Đào Đào, nàng nói cho cô biết, nàng thật sự… cái gì cũng không biết sao? Nàng thật sự, giống như những gì nàng thể hiện ra bên ngoài… tâm tư đơn thuần đến vậy sao?” Quả nhiên, hắn đã sinh nghi. Ta không lập tức đáp lời, chỉ nhìn hắn, nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Ta không khóc thành tiếng, chỉ mặc cho lệ tuôn, dáng vẻ ấy, còn ủy khuất và tan nát hơn bất kỳ tiếng gào khóc nào. Ta lùi lại một bước, thân thể khẽ lay động: “Hóa ra… trong lòng điện hạ, thần thiếp lại là loại độc phụ thâm hiểm, giỏi ngụy trang, đầy toan tính như vậy…” Ta ngẩng đôi mắt ngấn lệ, nhìn thẳng vào hắn, trong ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng của kẻ bị người mình yêu thương nhất nghi ngờ: “Phải, thần thiếp quả thật biết ngày ấy điện hạ sẽ đi qua khu rừng ở bãi săn, bởi vì thần thiếp đã hỏi trước lộ tuyến săn bắn của điện hạ từ thống lĩnh thị vệ! Thần thiếp chỉ là muốn… chỉ là muốn tình cờ gặp điện hạ, dù chỉ được nhìn người thêm một lần cũng tốt! Thần thiếp ngu dốt, kỵ thuật kém cỏi, khéo quá hóa vụng, ngã xuống ngựa, lẽ nào như vậy cũng gọi là mưu tính sao?”
“Chuyện vu cổ, người tang vật đều là cung nữ bên cạnh Liễu trắc phi, thư mật bị lục ra là do chính điện hạ phái người đi tra! Khi ấy thần thiếp trăm miệng khó cãi, chỉ muốn một cết cho xong! Nếu không phải Vân Tụ cơ trí, thần thiếp sớm đã trở thành oan hồn rồi! Lẽ nào đến cả việc tự cứu mình, trong mắt điện hạ cũng đã biến thành tội lỗi sao?”
“Chiến sự Bắc cảnh… phụ thân thần thiếp bị vây trong hiểm cảnh, thần thiếp ngày đêm lo lắng, ăn không ngon, ngủ không yên! Lật xem những sách ấy, chẳng qua chỉ mong tìm được dù chỉ một tia khả năng, có thể thay phụ thân, thay điện hạ phân ưu! Thần thiếp hận mình không phải thân nam nhi, không thể ra trận giết địch, chỉ đành nghĩ ra những cách vụng về, không đáng đưa lên mặt bàn… chẳng lẽ… chẳng lẽ trong mắt điện hạ, như vậy cũng là có mưu đồ riêng sao?”
Cảm xúc của ta càng lúc càng kích động, giọng nói nghẹn ngào, ta rút cây trâm vàng nơi búi tóc mà ngày hôm qua hắn vừa ban thưởng, nhét thẳng vào tay hắn, rồi chỉ vào ngực mình: “Điện hạ nếu cho rằng thần thiếp lòng dạ hiểm ác, nếu cho rằng thần thiếp phụ lòng tín nhiệm của người… vậy thì ngay lúc này hãy giết thần thiếp đi! Dùng cây trâm này, đâm chết thần thiếp cũng được! Có thể cết trong tay điện hạ, thần thiếp… thần thiếp cũng không oán hận! Còn hơn… còn hơn bị người nghi kỵ như thế này!” Nói đến cuối cùng, ta đã khóc không thành tiếng, thân thể mềm nhũn ngã xuống đất. Tiêu Cảnh Huyền nhìn cây trâm vàng bị ta nhét vào tay hắn, lại nhìn ta đang khóc ngã dưới đất, trong lòng hắn bị cảm giác hoảng loạn, áy náy cùng đau lòng dữ dội thay thế.
“Đào Đào!” Hắn hất văng cây trâm vàng, luống cuống muốn đỡ ta dậy, “Cô không có ý đó! Cô chỉ là… cô chỉ là…”
Hắn nói năng lộn xộn, dùng sức ôm chặt ta vào lòng, giọng nói tràn đầy hối hận cùng tự trách: “Là cô không tốt! Cô khốn kiếp! Cô không nên nghe theo thứ lời gièm pha chia rẽ ấy! Cô không nên nghi ngờ nàng! Cô chỉ là… chỉ là sợ, sợ rằng hết thảy những điều tốt đẹp này… chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước…” Ta trong lòng hắn, khóc đến mức không thở nổi, ngắt quãng nói: “Thần thiếp… thần thiếp tất cả đều là của điện hạ… lòng là… người cũng là… điện hạ nếu không tin… chi bằng… chi bằng lấy đi…”
“Đừng nói nữa! Là cô sai rồi!” Hắn cắt ngang lời ta, trong mắt đầy đau xót, “Sau này cô sẽ không bao giờ nghi ngờ nàng nữa! Không bao giờ để nàng chịu ủy khuất như vậy nữa! Kẻ viết bức thư kia, cô nhất định sẽ lôi ra, thiên đao vạn lóc!”
Hắn bế ta lên, đặt lên giường, cẩn thận kéo chăn đắp kín cho ta. Hắn ngồi bên giường, nắm tay ta, hết lần này đến lần khác nhỏ giọng dỗ dành, an ủi. Ta nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt lặng lẽ chảy xuống, trong lòng lạnh như băng. Lần này, hắn không chỉ xóa bỏ nghi ngờ, mà cảm giác áy náy do hoài nghi sinh ra ấy, sẽ khiến hắn về sau càng thêm không chút giữ lại mà tin tưởng ta, bù đắp cho ta.