Chương 4

Chương 4

Lý ma ma nghiến răng ken két, từng chữ như rít qua kẽ răng:
“Đây… là đang dằn mặt Quận chúa đấy.”
Ngay lúc đó, mấy ả thông phòng vừa đêm qua còn ngông cuồng trong phòng ta, giờ đang ngồi canh cửa, cười ha hả, chỉ trỏ đống quần áo lót kia.
“Quận chúa mới gả vào, chưa từng hành phòng, không hiểu cũng phải.”
“Đây là... đồ đã mặc mấy ngày của lão phu nhân với chúng ta đấy.”
“Nghe nói tân nương mà chui qua bên dưới, thì sẽ được bình an, khỏe mạnh, vạn sự thuận lợi!”
Ta mở to mắt, lấp lánh ánh nhìn như thể vừa phát hiện ra thiên cơ:
“Ôi, lại có chuyện... tốt lành như thế ư?”
Vậy thì sao có thể mình ta hưởng phúc, tất nhiên là phải chia sẻ rồi.
“Lý ma ma, còn chần chừ gì nữa?”
“Phúc khí thế này, sao ta có thể cướp mất phần của… mẹ chồng ta được?”
Chưa đầy một khắc sau — mẹ chồng ta và cả cha chồng còn đang ngồi đợi ta tới dâng trà kính lễ, đã bị Lý ma ma cùng vài bà tử thân cận lôi ra khỏi phòng, lôi đến ngay bên dưới mấy chiếc quần lót đó… Không chỉ cha mẹ chồng ta bị lôi ra, ngay cả mấy ả thông phòng đêm qua còn hùng hổ nhe nanh, cũng bị bà tử của ta ép phải chui qua dưới mấy chiếc quần lót phấp phới kia. Còn mẹ chồng ta? Không cần nói, bà ấy đã ngất lịm từ lúc bị ta nhét nguyên đám “vật phẩm phúc khí” cuộn tròn vào miệng. Ta còn lo lắng hỏi nhỏ:
“Mẹ chồng vui đến mức ngất xỉu thật sao?”
“Chẳng phải mấy thứ này là để cầu bình an may mắn sao? Vui quá nên xỉu à?”
Cha chồng ta thì tức đến tím mặt. Ông ta gầm lên:
“Sỉ nhục lễ nghĩa! Sỉ nhục lễ nghĩa!!”
Ông ta chỉ thẳng vào ta:
“Thẩm Chiêu Chiêu! Ta phải đến gặp cha mẹ ngươi để hỏi rõ,
rốt cuộc dạy dỗ ra cái kiểu con gái thế nào, có còn biết phép tắc gia giáo hay không?!” Ta ngơ ngác thật lòng:
“Chẳng phải các người bảo cái đó là để thêm phúc khí, giải trừ tai họa đó sao?”
“Ta có lòng tốt chia phúc cho mọi người, sao ai nấy đều không vui vậy?”
“Phúc khí cho rồi mà còn làm mặt giận dữ... không lẽ… không cần nữa?”
Cha chồng ta trợn trắng mắt, giận đến ngửa người ngã ngửa. Đám hạ nhân vội vã xúm lại khiêng ông ta vào trong. Lý ma ma vẫn chưa nguôi giận, vừa chạy theo vừa mắng xối xả:
“Lũ lòng dạ đen như than, rồi có ngày trời đánh không trượt phát nào!”
Sau đó, bà lại quay về dạy dỗ ta, cẩn thận từng câu từng chữ:
“Đám hồ ly tinh kia, cho dù có gan to bằng trời, cũng chẳng dám làm nhục Quận chúa như vậy.”
“Chuyện hôm nay, chắc chắn là mưu kế của mụ già mặt người dạ thú kia.”
“Quận chúa là người thật thà, nhưng cũng phải sáng suốt một chút,
tuyệt đối không thể để đám người đó ức hiếp mà không biết phản kháng.” Ta rúc vào lòng Lý ma ma, cười dịu dàng:
“Có ma ma ở đây bảo vệ, Chiêu Chiêu không sợ gì hết.”
Tôn Thế Dương trở về sau giờ cơm trưa. Vừa bước vào cửa, giọng đã sầm xuống:
“Là nàng làm cha mẹ ta tức đến phát bệnh hả?!”
Giọng điệu đầy lửa giận, ta ngẩng đầu nhìn hắn. Vừa liếc qua cổ áo hắn lệch sang một bên, trên cổ còn in rõ mấy vết đỏ mập mờ, ta khựng lại trong chớp mắt. Hắn thình lình vung tay đẩy ta một cái, quát lớn:
“Ta đang hỏi nàng đó!”
Ta nhẹ nhàng đáp, giọng đầy vô tội:
“Sao có thể gọi là tức được? Chẳng phải đó là phúc khí trời ban sao?”
“Bà và ông được hưởng nhiều phúc như vậy, vui quá mà xỉu luôn, chẳng phải rất hợp lẽ sao?”
Tôn Thế Dương ngồi phịch xuống đối diện, vò trán, như muốn xoa đi cơn đau đầu đang dâng trào:
“Nàng... bắt cha mẹ ta bò qua mấy cái quần lót hôi hám,
còn nhét mấy thứ đó vào ngực mẹ ta…”
“Cái đó mà gọi là phúc khí sao?”
Ta nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vết gân xanh đang nổi trên trán hắn, ngạc nhiên nói:
“Chẳng phải Diêu nương và đám thông phòng của chàng nói vậy à?
Bảo ta làm lễ chui qua thì cả đời bình an may mắn đó thôi.”
“Trước khi xuất giá, tổ mẫu và mẫu thân ta đều dặn dò kỹ lưỡng — phải hiếu thuận với cha mẹ chồng.”
“Ta thấy thứ tốt đẹp như thế, lẽ nào chỉ giữ riêng mình hưởng?
Đương nhiên là phải nhường cho phụ mẫu chồng trước tiên rồi.”
“Sao tự dưng ai cũng giận dữ, nhìn ta cứ như muốn ăn thịt người vậy chứ? Thật… khó hiểu!”