Chương 5
Chương 5
Đuôi mắt thiếu niên hoe đỏ, gương mặt phảng phất vẻ uất ức và nhục nhã. Hai chân ta quấn quanh hông hắn, mím môi hì hục không ngừng.
“Này, ăn chưa no à? Ra sức thêm chút xem nào.”
Nửa canh giờ trôi qua, ta gục người trên lồng ngực hắn, mệt đến độ ngón tay cũng chẳng buồn nhúc nhích. Suốt ba ngày liền, ta không bước ra khỏi phòng nửa bước. Lý ma ma lo ta sinh bệnh, mấy lần gõ cửa nhắc nhở. Nhưng ta… không rảnh để quan tâm. Nghe thấy bên trong có động tĩnh hơi... ngượng, bà cũng biết điều mà không hỏi thêm nữa. Ta đã nếm qua mùi vị, sao có thể dừng lại được? Từ nghi hoặc Tôn Thế Dương… đến hiểu Tôn Thế Dương… rồi cuối cùng là… vượt mặt Tôn Thế Dương. Có hôm nào rảnh rỗi, ta cũng muốn mời Tôn Thế Dương và Vân di nương đến, cho họ xem thử ta sủng ái lang quân của mình thế nào cho vừa mắt. Ta nằm nghiêng trên giường, tay khẽ ngoắc dải thắt lưng của thiếu niên.
“Gọi ta là… nương tử xinh đẹp đi.”
Hắn bặm môi không nói. Ta bò dậy, ôm lấy eo hắn, cúi đầu cắn nhẹ vào vành tai. Đợi đến khi đuôi mắt hắn ửng hồng, ánh nhìn say lịm, ta mới thoả mãn mà buông tay. Dù có chối thế nào, cuối cùng hắn vẫn sẽ vừa mút nhẹ khoé môi ta, vừa thầm thì:
“Nàng là nữ nhân đẹp nhất đời ta từng thấy.”
Nên ta mới nói — Tôn Thế Dương đúng là bị mù. Một mỹ nhân như ta, quốc sắc thiên hương, da trắng như ngọc, dáng như liễu, hắn lại dám bảo… “tắt đèn cũng nuốt không trôi”. Không được — ta phải hòa ly. Ta còn chưa kịp nghĩ nên “mời” Tôn Thế Dương và Vân Tú đến thưởng thức cảnh ta “nuôi lang quân”, thì nhà mẹ đẻ đã biết ta đang ở trang viện phía tây thành. Tổ mẫu vừa bước vào đã ôm chầm lấy ta, nước mắt giàn giụa:
“Đồ trời đánh!
Lại dám ép tim gan của bà bỏ phủ, ra sống riêng!”
“Cái lũ súc sinh nhà họ thật không phải người! Đến cả bánh sủi cảo do tay bảo bối của ta tự nắn mà ta còn chưa được ăn thử một cái!”
Tổ mẫu ta rầu rĩ thở dài, nói rằng người đã nhìn lầm, nhà họ Tôn quả thực chẳng có ai tử tế. Ta an ủi bà:
“Tổ mẫu, cháu ngoại không đến mức bị thiệt thòi đâu. Có Lý ma ma ở đây, ai dám bắt nạt được cháu?”
Nước mắt đang ròng ròng của tổ mẫu lập tức ngưng như có người khóa vòi.
“Vậy thì tốt, Lý ma ma trung thành tận tụy, có công hộ chủ, thưởng!”
Thế là Lý ma ma lại được thưởng thêm một phen. Mẫu thân ta thì lại lo lắng việc khác.
“Nghe nói con đang nuôi một tiểu lang quân?”
Vừa nghe đến đây, ta liền thẹn thùng cúi đầu, mặt hơi nóng lên. Mẫu thân sợ điều này ảnh hưởng đến danh tiết của ta. Nhưng tổ mẫu thì chẳng xem đó là chuyện gì to tát.
“Cái A đầu họ Sơn ở Sơn Âm còn nuôi cả một đám diện thủ đấy! Bảo bối nhà ta mới có một người, có gì to tát đâu?”
“Cháu gái của ta là quận chúa, là kim chi ngọc diệp, vài ba nam nhân thì đã sao nào?”
Bà còn nghiêng đầu hỏi ta:
“Đủ dùng không? Có cần tổ mẫu tìm thêm vài người cho con?”
Ta chỉ muốn nói: Tạ ơn tổ mẫu, cháu đang nằm liệt giường vì kiệt sức đây ạ. Mẫu thân lại lo nếu phụ thân biết được, ắt sẽ đánh gãy chân ta. Tổ mẫu phất tay:
“Trong cung vừa mất tích một vị hoàng tử, phụ thân con đang bận rối tung rối mù kia kìa, đâu có hơi sức quản hậu viện.”
Tổ mẫu bèn ghé tai hai mẹ con ta, nói nhỏ:
“Thái tử vẫn chưa lập, Thành vương và Tương Dương vương tranh đấu dữ dội.
Nhưng trong mắt ta, hai kẻ ấy đều không ra gì.” Người mà tổ mẫu và phụ thân âm thầm dốc sức nâng đỡ—lại là một vị hoàng tử ít được sủng ái, tồn tại như người vô hình trong hoàng cung. Thế mà giờ đây… vị Thập hoàng tử kia, lại mất tích rồi. Mấy hôm sau, phụ thân ta cuối cùng cũng rảnh rỗi trở lại. Không biết là cái miệng quạ đen nào đã báo tin cho ông ấy. Phụ thân ta nổi giận đùng đùng xông thẳng vào viện của ta.
“Gọi cái tên tiểu lang quân của con ra đây cho ta xem thử. Là thứ hồ ly tinh phương nào, dám lừa gạt trái tim con gái ta!”
Phụ thân ta không đánh gãy chân ta, bởi ông sợ con gái bị lừa tình. Ta ôm lấy cánh tay ông, rấm rứt khóc như mưa. Tiểu lang quân chầm chậm bước vào, đối mặt với phụ thân ta. Phụ thân ta phịch một tiếng quỳ xuống.
“Tham kiến điện hạ!”