Chương 6

Chương 6

“Nàng ta nói với bệ hạ rằng… đây là hành vi biển thủ công quỹ, tham ô tư túi.”
Ta chậm rãi đặt chén trà trong tay xuống.
“Bệ hạ nói thế nào?”
Triệu Toàn nuốt khan một ngụm nước bọt.
“Bệ hạ… bệ hạ tin rồi.”
Bích Lạc lập tức bật người đứng phắt dậy.
“Bệ hạ nói, hóa ra lúc còn làm hoàng hậu, Cố Chiêu Ninh đã bắt đầu tham ô bạc trong cung từ lâu rồi, chẳng trách người lại không cam lòng nhường hậu vị như vậy.”
“Hoàng hậu họ Lâm nói muốn điều tra triệt để, phải làm rõ toàn bộ sổ sách, còn muốn thu hồi tất cả số bạc không thuộc về hoàng cung.”
“Bệ hạ đã đồng ý rồi.”
Bích Lạc gấp đến mức đi vòng vòng trong phòng.
“Chủ tử! Đây rõ ràng là vu oan hãm hại! Đám bạc đó vốn dĩ là của hồi môn của người đem ra bù thêm vào cung, bây giờ bọn họ lại quay sang nói người tham ô sao?!”
Ta vẫn ngồi nguyên tại chỗ, từ đầu tới cuối cũng không động đậy.
“Triệu Toàn, hiện giờ trong tay nàng ta có bao nhiêu sổ sách?”
“Là sổ ghi chép dòng tiền suốt ba năm, nhưng chỉ có tổng sổ, không có sổ chi tiết. Những quyển ghi chép chi tiết đều đã được chủ tử cất đi rồi.”
“Cho nên nàng ta chỉ nhìn thấy bạc ra bạc vào, nhưng hoàn toàn không biết đầu đuôi nguồn gốc?”
“Đúng vậy.”
Ta khẽ gật đầu.
“Ta biết rồi.”
Triệu Toàn đứng đợi thêm một lúc, thấy ta không còn phân phó gì nữa mới chần chừ lui xuống. Bích Lạc sốt ruột tới mức gần như muốn khóc.
“Chủ tử, người thật sự không lo sao? Nhỡ đâu bệ hạ thật sự điều tra tới cùng…”
“Điều tra cái gì?”
Ta đứng dậy, chậm rãi đi tới bên cửa sổ.
“Ba cửa hàng kia là do ta dùng bạc hồi môn mở ra, hai tòa hoàng trang cũng là dùng tiền riêng của ta mua lại.”
“Nàng ta muốn thu hồi sao? Thu hồi của ai?”
Ta quay người lại nhìn Bích Lạc.
“Cứ để nàng ta điều tra.”
“Nàng ta điều tra càng sâu, sẽ càng hiểu rõ suốt ba năm qua, rốt cuộc là ai đang nuôi cả cái hoàng cung này.”
Bích Lạc còn muốn nói thêm gì đó, nhưng đã bị ta cắt ngang.
“Đi mời Dung phi tới đây, nàng ấy từng học luật pháp, ta có vài chuyện muốn hỏi.”
Bích Lạc lập tức gật đầu, xoay người chạy ra ngoài. Ta đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn gốc cây già trong sân lãnh cung. Lâm Nhược Tình cho rằng nàng ta đã nắm được nhược điểm của ta. Nhưng nàng ta không hề biết rằng, những quyển sổ sách nàng ta đang lật xem kia, từng trang từng trang một đều là sổ công lao của ta. Ngày thứ mười. Tiêu Diễn Chi dẫn theo Lâm Nhược Tình, tự mình tới lãnh cung. Lần này, đám thị vệ không hề ngăn cản. Bởi vì từ trước đó ta đã cố ý dặn dò, để hắn tiến vào. Ngay khi vừa bước qua cửa viện, Tiêu Diễn Chi đã nhìn thấy bộ dạng hiện tại của lãnh cung. Khắp nơi sạch sẽ gọn gàng, mọi thứ ngăn nắp đâu vào đấy, hoa cỏ được cắt tỉa chỉnh tề, cung nhân qua lại không ngớt, hoàn toàn không có nửa điểm nào giống với hai chữ “lãnh cung”. Sắc mặt hắn lập tức thay đổi rõ rệt. Nhưng hắn cũng không nhắc tới chuyện này, mà trực tiếp bước thẳng vào chính điện. Lâm Nhược Tình đi phía sau hắn, trong tay ôm một chồng sổ sách dày cộp, ngẩng cao đầu, bộ dạng như đã nắm chắc phần thắng. Ta ngồi trên ghế chủ vị, Bích Lạc đứng hầu bên cạnh. Không biết Thục phi các nàng nghe được tin tức từ đâu, toàn bộ đều đã tụ tập tới đây. Thục phi khoanh tay dựa vào cột nhà, Đức phi ngồi ngay trên ngưỡng cửa cắn hạt dưa, còn Huệ phi với Dung phi thì đứng hai bên. Tiêu Diễn Chi quét mắt nhìn các nàng một lượt, sau đó mới quay sang nhìn ta.
“Cố Chiêu Ninh, nàng làm hoàng hậu suốt ba năm, có bao nhiêu ngân lượng nội vụ trong cung từng đi qua tay nàng, trong lòng nàng tự mình hiểu rõ.”
“Hôm nay Nhược Tình đã điều tra ra rồi, trong ba năm ghi chép dòng tiền của Nội Vụ phủ, có hơn sáu phần đều có liên quan tới nàng.”
“Vậy nàng nói thử xem, đám bạc này rốt cuộc là chuyện gì?”
Lâm Nhược Tình gần như không chờ nổi nữa, lập tức đặt mạnh chồng sổ sách xuống bàn.
“Toàn bộ đều ở đây!”
“Ta đã tính suốt hai ngày hai đêm, tổng số bạc mà Cố Chiêu Ninh từng qua tay trong suốt ba năm qua cộng lại vượt quá tám mươi vạn lượng!”
“Tám mươi vạn lượng!”
Lâm Nhược Tình cố ý nâng cao giọng hơn.
“Đám bạc này vừa có khoản vào vừa có khoản ra, căn bản hoàn toàn không khớp, bên trong có vấn đề gì nhìn qua là biết ngay.”
Nàng ta quay sang nhìn Tiêu Diễn Chi, vẻ mặt đầy chính nghĩa lẫm liệt.
“Diễn Chi, ta đã từng nói rồi, ta tới nơi này chính là để giúp chàng xây dựng một triều chính thanh minh.”
“Loại hành vi tham ô mục nát như thế này nhất định phải điều tra tới cùng!”
Tiêu Diễn Chi nhìn ta, biểu cảm trên mặt vừa thất vọng vừa phẫn nộ.
“Chiêu Ninh, nàng còn lời gì để nói nữa không?”
Cả căn phòng trong nháy mắt rơi vào yên lặng. Sau đó, Thục phi bật cười. Nàng cười không hề che giấu, trực tiếp cười thành tiếng. Đức phi bị hạt dưa trong miệng làm suýt sặc, Huệ phi cũng không nhịn được mà cong cong khóe môi. Ngay cả Dung phi cũng hơi nâng mí mắt lên nhìn.